Hyu Huy
Thành viên mới
CHƯƠNG I, GẶP GỠ ĐỊNH MỆNH
Trần gian Thế Hữu dựng cuộc chơi,
Một vợ hai chồng, sướng lạ đời.
Lê gót Huyền Ngọc chia chăn gối
Vũ môn một thuở Quân Vương rời
Ngỡ đúc Hữu Vương tình huynh đệ,
Mong xây Ngọc Liên nghĩa vợ chồng.
Nào hay huyết thẫm màu ly biệt,
Ảo mộng tan thành khối hư không.
Trần Thế Hữu (陈世有) - Lê Huyền Ngọc (黎玄玉) - Vũ Quân Vương (武君王):
Hữu là chữ 有 nghĩa là Có, Vương là chữ 王, Ngọc là chữ 玉. Hữu có viên Ngọc và đặt vào lòng Vương. Túm lại là trong Vương Có Ngọc, Có Ngọc trong Vương.
Câu chuyện dựa trên ideas của máy chạy bằng cơm còn câu văn là do AI viết.
Tuổi mười tám của Vũ Quân Vương trôi qua giữa mùi bùn đất nồng nàn và tiếng dê kêu thảng thốt dọc sườn đồi mỗi chiều hoàng hôn. Cái tên "Quân Vương" nghe thật oai phong, tựa như một vị vua nắm giữ cả giang sơn, nhưng thực chất cậu lại chỉ thích nằm dài trên cỏ, tay vân vê vài sợi râu mới nhú lơ thơ, đôi mắt trong veo nhìn theo đàn chim di cư mà mơ về một cuộc đời không bao giờ cần phải lớn.
Vương dậy thì muộn. Trong khi bạn bè cùng trang lứa đã sục sôi những khao khát đàn bà hay bắt đầu nuôi tham vọng thoát ly khỏi cái nghèo của đại ngàn, thì tâm hồn cậu vẫn chỉ là một đứa trẻ, khép kín và an phận sau những cánh rừng hun hút. Những buổi chiều, Vương thường ngồi một mình bên bờ suối, tỉ mẩn gọt từng chiếc que tre hay chỉ đơn giản là lắng nghe tiếng gió rít qua kẽ lá. Cậu hài lòng với việc băm chuối nuôi gà, với những bữa cơm đạm bạc cùng cha mẹ, nơi mà nỗi lo lớn nhất chỉ là hôm nay con dê nào lạc đàn.
Sự ngây ngô ấy khiến Vương dường như đứng ngoài vòng xoáy của thời gian. Ngay cả việc đi thi đại học hay chọn ngành Marketing, với Vương, cũng chỉ là những "con số ngẫu nhiên" mà cậu mặc kệ cho số phận an bài. Cậu không chọn thành phố, là thành phố chọn cậu. Vương rời bản làng với chiếc ba lô sờn cũ chứa vài bộ quần áo bạc màu và một trái tim chưa một lần gợn sóng, mang theo cả sự ngây thơ tội nghiệp ấy xuống phố thị hào nhoáng.
Cậu giống như một nhành lan rừng vừa bị bứng gốc, vẫn còn vương mùi sương sớm nhưng đã bắt đầu run rẩy trước những thanh âm ồn ã của còi xe. Vương bước đi giữa dòng người tấp nập bằng bản năng của một chú thú nhỏ, vừa lạ lẫm, vừa sợ hãi, mà không hề biết rằng chính cái vẻ "trong veo" đến lạc lõng đó lại là thứ mùi hương dẫn dụ những kẻ đang khao khát sự thuần khiết ở đời.
Sự ngây ngô của Vương không giúp cậu chiến thắng được những con số nghiệt ngã của kỳ thi đại học. Cậu trượt nguyện vọng 1 vào một ngôi trường ĐH ở thành phố, nơi cậu có thể phát triển như cha mẹ cậu từng hy vọng sẽ đổi vận nên đã đặt cho cái tên "Quân Vương". Cuối cùng, cậu lầm lụi xách ba lô nhập học nguyện vọng 2 tại một ngôi trường tư thục ít tiếng tăm ở thành phố. Ngôi trường ấy, đối với những kẻ tham vọng, là một sự lựa chọn tạm bợ, nhưng với Vương, nó là một thế giới mới đầy ngột ngạt nhưng cũng đầy sự khoan dung.
Trong một môi trường mà phần lớn sinh viên đều có phần lười nhác và thiếu định hướng, sự chân chất, cần cù của một gã trai miền núi bỗng trở thành "hàng hiếm". Vương chẳng mưu cầu gì cao xa, cậu chỉ học vì trách nhiệm, học như cái cách cậu vẫn tỉ mẩn băm chuối nuôi gà ngày trước.
Và rồi, một sự may mắn trớ trêu đã ập đến.
Chính vì trường không nổi tiếng, nên khi có duy nhất một suất học bổng trao đổi sinh viên tại Nhật Bản trong một năm, chẳng mấy ai mặn mà hay đủ kiên nhẫn để làm hồ sơ. Vương, với bảng điểm chuyên cần tuyệt đối và sự "mặc kệ số phận" vốn có, bỗng nhiên trở thành người duy nhất được chọn. Cậu nhận tấm vé đi Nhật như nhận một món quà từ trên trời rơi xuống, không vui mừng thái quá, chỉ cảm thấy mơ hồ về một hành trình xa xôi mà mình sắp phải dấn thân.
Ngày ra sân bay để bắt đầu chuyến du học trao đổi, Vương vẫn mặc chiếc áo khoác cũ, vai đeo ba lô sờn, lóng ngóng đứng giữa sảnh chờ quốc tế. Cậu không biết rằng cái suất học bổng "vớt" ấy lại chính là sợi dây định mệnh, đưa cậu bước lên khoang hạng thương gia để rồi ngồi cạnh hai con người sẽ thay đổi hoàn toàn cuộc đời cậu.
Vương đến sân bay vào một ngày nắng gắt, nơi cái nóng của nhựa đường dường như cũng không làm cậu bớt run rẩy trước chuyến bay dài đầu tiên. Trong túi áo của Vương là tấm vé hạng phổ thông, nhưng vì một sự cố kỹ thuật nào đó của hệ thống đặt chỗ, cậu bất ngờ được thông báo nâng hạng lên khoang thương gia
Vương lọt thỏm giữa sảnh chờ quốc tế mênh mông như một cái hang động cơ khí khổng lồ. Cậu đứng đó, vai đeo chiếc ba lô sờn cũ, tay kia xách một túi du lịch căng phồng những quà quê và hy vọng, đôi mắt nhìn lên bảng điện tử nhảy số liên tục mà lòng hoang mang cực độ. Một đứa trẻ vốn chỉ quen với những lối mòn trên sườn đồi, giờ đây thấy mình bé nhỏ đến tội nghiệp trước dòng người tấp nập, thơm nức mùi nước hoa.
Vương đứng ở cuối hàng dài của làn khách phổ thông. Giữa cái ồn ã của sảnh chờ quốc tế, cậu vẫn lặng lẽ ôn lại vài cấu trúc ngữ pháp tiếng Nhật trong đầu. Ngoại ngữ là thứ duy nhất Vương tự tin nắm giữ sau những năm tháng miệt mài bên trang sách dưới ánh đèn dầu ở quê nhà. Với cậu, học giỏi tiếng Anh và tiếng Nhật không phải để khoe mẽ, mà là cách duy nhất để một đứa trẻ miền núi có thể nhìn ra thế giới mà không thấy mình quá nhỏ bé.
Đến lượt làm thủ tục, Vương lúng túng đưa hộ chiếu và tấm vé hạng phổ thông cho nhân viên hãng bay. Sau một hồi gõ phím, cô nhân viên mỉm cười nhìn cậu: "Chúc mừng anh, chuyến bay hôm nay quá tải ghế phổ thông nên anh được nâng hạng miễn phí lên khoang Thương gia. Mời anh sang làn ưu tiên bên kia để hoàn tất thủ tục."
Vương ngẩn người. Cậu thu dọn giấy tờ, lách người ra khỏi dòng người đông đúc để bước sang làn đường trải thảm đỏ vốn dành cho những quý ông lịch lãm và những quý bà kiêu kỳ. Sự chuyển dời đột ngột về vị thế khiến bước chân cậu có chút hẫng nhịp.
Chính lúc đang bước sang lối đi ưu tiên, Vương vô tình va vào một người đàn ông vừa hoàn thành thủ tục và đang xoay người lại.
Sau cú va chạm, Vương đứng lặng giữa sảnh chờ hạng Thương gia, tay vẫn còn hơi run khi cầm tấm hộ chiếu. Cậu cảm nhận rõ rệt sự phân hóa giàu nghèo không phải qua độ bóng của đôi giày hay nhãn hiệu của bộ vest, mà là qua cái nhìn "không coi mình là đối thủ" của Hữu.
Hữu là người đã nếm đủ mùi đời để leo lên đỉnh cao, nên với anh, những kẻ thiếu sót về kỹ năng sống như Vương chỉ là những "phế phẩm" của xã hội, dù có giỏi vài ba thứ ngôn ngữ đi chăng nữa. Anh không cần mắng mỏ, sự phớt lờ của anh chính là bản án nặng nề nhất dành cho lòng tự trọng của gã trai trẻ.
Ngược lại, Ngọc bước đi bên cạnh chồng với thần thái của một tiểu thư khuê các thứ thiệt. Cô không cần dùng ánh mắt sắc lẹm để đánh dấu lãnh thổ, vì cô vốn đã là chủ nhân của sự thanh cao đó. Chính sự thuần khiết, không chút kiêu kỳ của Ngọc khi cúi đầu chào Vương đã khiến cậu trai thư sinh vốn chỉ biết đến sách vở ấy bị "đốn tim" hoàn toàn.
Vương nhìn theo họ, lòng đầy ngưỡng mộ xen lẫn chút mặc cảm. Cậu giỏi tiếng Nhật, giỏi tiếng Anh, nhưng ngay lúc này, cậu thấy mình như một đứa trẻ nín thở trước một vương quốc xa hoa mà Hữu là vua, còn Ngọc là nữ hoàng. Vương không hề hay biết, chính sự thiếu hụt kỹ năng đời và vẻ ngoài thư sinh "dễ nhào nặn" của mình đã vô tình khơi dậy một ý niệm đen tối trong đầu Hữu.
Hữu liếc nhìn vợ, thấy ánh mắt cô vẫn còn vương chút thiện cảm dành cho cậu trai lúc nãy, anh khẽ siết nhẹ lấy bàn tay Ngọc. Trong thâm tâm, anh bắt đầu tự hỏi: "Nếu mang một thứ nguyên sơ, vụng về như thế về làm đồ chơi cho viên ngọc quý của mình, liệu cô ấy có vui lòng mà ở lại bên mình mãi mãi?"
Một ý nghĩ điên rồ, rùm beng, bắt đầu thành hình từ một cuộc gặp ngẫu nhiên nhưng cũng nhanh chóng tan biến đi theo sự xa hoa của Hữu.
Sau cái cúi đầu xin lỗi ở quầy thủ tục, Vương lặng lẽ di chuyển vào khu vực phòng chờ Thương gia. Dù được nâng hạng vé, cậu vẫn cảm thấy mình như một kẻ đột nhập trái phép vào thánh đường của sự giàu sang. Vương chọn một góc khuất nhất, lấy cuốn từ điển Hán tự ra xem để che đi sự lúng túng của mình.Nhưng số phận dường như muốn trêu đùa cậu. Ngay phía đối diện, Hữu và Ngọc cũng đang ngồi đó.
Hữu ngồi vắt chân, đôi mắt dán vào màn hình điện thoại, phong thái toát ra sự bận rộn của một người nắm giữ vận mệnh của hàng trăm nhân viên. Thỉnh thoảng, Hữu ngước lên, ánh mắt vô tình lướt qua Vương. Thấy cậu trai lúc nãy vẫn ôm khăng khăng cái ba lô sờn cũ giữa không gian sang trọng, Hữu khẽ nhếch mép — một cái nhếch mép không hẳn là ác ý, mà là sự xác nhận cho khoảng cách giữa hai tầng lớp. Trong mắt Hữu, Vương chỉ là một kẻ may mắn được nếm mùi thượng lưu nhờ sự cố của hãng bay.
Ngược lại, Ngọc ngồi bên cạnh chồng, thanh tao và tĩnh lặng. Khi thấy Vương đang miệt mài lật mở cuốn sách với những dòng ghi chú chằng chịt, Ngọc khẽ chạm tay vào vai chồng, ánh mắt ra hiệu đầy thiện cảm về phía cậu trai thư sinh. Hữu chỉ liếc mắt nhìn theo vợ, thở hắt ra một hơi như muốn nói: "Một đứa mọt sách thôi em, quan tâm làm gì."
Sự "chạm mặt" thầm lặng đó kéo dài suốt một tiếng đồng hồ, cho đến khi họ cùng bước lên khoang máy bay. Sự ngẫu nhiên lại một lần nữa xếp Vương ngồi ngay dãy ghế bên cạnh cặp vợ chồng.
Trong suốt chuyến bay, trong khi Hữu và Ngọc chìm vào giấc ngủ chập chờn, Vương lại là người duy nhất thức. Cậu miệt mài đọc tài liệu, thỉnh thoảng còn dùng tiếng Nhật trao đổi nhỏ nhẹ với tiếp viên để giúp một hành khách lớn tuổi ngồi phía sau hiểu về thực đơn. Hữu — người nãy giờ vẫn giả vờ nhắm mắt — đã nghe thấy tất cả. Anh chợt nhận ra, gã trai mà anh cho là "nhếch nhác" này sở hữu một thứ nội hàm rất lạ, một sự điềm tĩnh và thông tuệ ẩn sau vẻ ngoài thư sinh thiếu hụt kỹ năng sống.
Cú hích thực sự xảy ra khi máy bay hạ cánh xuống Tokyo. Giữa cái lạnh buốt giá và sự hỗn loạn của sảnh đến, hệ thống thông tin tại ga tàu bất ngờ gặp sự cố. Toàn bộ bảng điện tử chỉ hiện Hán tự mà không có chú thích tiếng Anh.
Hữu đứng giữa sảnh, lần đầu tiên sự tự tin của một người đàn ông giàu có bị lung lay trước những nét chữ tượng hình chằng chịt. Anh muốn đưa Ngọc về khách sạn nhanh nhất có thể để tránh cái lạnh, nhưng mọi thứ dường như đang chống lại anh. Anh giỏi kiếm tiền, giỏi thao túng thị trường, nhưng anh không thể đọc được những chỉ dẫn khô khan kia.
Chính lúc đó, Vương bước tới. Không còn sự sợ hãi như lúc va chạm ở sân bay Tân Sơn Nhất, Vương nhìn thẳng vào Hữu, nụ cười thư sinh hiện lên:
"Anh chị đi theo hướng này ạ. Em vừa đọc được thông báo, ga tàu đang có xe bus trung chuyển miễn phí cho khách hạng Thương gia vì sự cố điện."
Hữu đứng sững lại. Nhìn cái cách Vương giải mã những dòng chữ mà anh coi là "mê cung", lòng tự trọng của Hữu khẽ rung lên. Không phải sự khinh bỉ, mà là một luồng điện thiện cảm chạy qua. Hữu nhìn Vương, rồi nhìn sang Ngọc — người đang run rẩy vì lạnh nhưng ánh mắt đầy tin tưởng và biết ơn nhìn về phía cậu trai trẻ.
Lần đầu tiên, Hữu thấy mình Vương cũng có chút giá trị. Sự giỏi giang về ngôn ngữ của cậu trai này đã cứu rỗi thể diện của anh trước mặt vợ. Sự thiện cảm bắt đầu nảy mầm từ đây, chân thành và không chút toan tính... ít nhất là vào lúc này.
Sau khi lên xe trung chuyển, họ lạc mất nhau giữa dòng người cuồn cuộn đổ về trung tâm Tokyo. Hữu và Ngọc chìm vào không gian xa hoa của khách sạn 5 sao, còn Vương lầm lũi tìm đường về ký túc xá. Nhưng một cú sốc khác lại ập đến: vì quá ngây ngô và tập trung vào những môn học mà Vương đã nhìn nhầm ngày nhập học trên giấy báo. Tận một tuần nữa cậu mới được nhận phòng.
Giữa Tokyo đắt đỏ, thay vì hoảng loạn, cái máu "mặc kệ" của gã trai miền núi lại trỗi dậy. Cậu quyết định vác ba lô, cầm tấm bản đồ, lang thang khắp các ngóc ngách Tokyo như một chuyến hành xác tự nguyện.
Sau một hồi loay hoay tìm kiếm trên điện thoại, Vương quyết định thuê một phòng "con nhộng" (capsule hotel) rẻ tiền nằm sâu trong một con hẻm nhỏ. Cậu không hề biết rằng, con hẻm đó chỉ cách khách sạn 5 sao sang trọng nơi Hữu và Ngọc đang lưu trú đúng một dãy phố.
Sự sắp đặt của số phận bắt đầu từ những chuyến tàu điện ngầm sáng sớm.
Vương dậy sớm để đi lang thang ngắm Tokyo cho bớt tiếc tiền phòng, còn Hữu và Ngọc cũng rời khách sạn để đi tham quan. Và thế là, giữa ga Shinjuku chằng chịt hàng chục cửa ra, họ lại đụng mặt nhau. Lần thứ nhất là ở lối vào cửa soát vé, khi Hữu đang nhíu mày nhìn bản đồ Hán tự thì Vương xuất hiện như một "vị cứu tinh" quen mặt. Lần thứ hai là ở một trạm dừng chân ven đường khi Ngọc muốn tìm mua một loại trà truyền thống nhưng không biết diễn đạt.
Sự xuất hiện lặp đi lặp lại của Vương trong tư thế một người dẫn đường tận tụy, giỏi giang nhưng lại ăn mặc đơn sơ, khắc khổ đã đánh gục hoàn toàn sự phòng bị của Hữu. Hữu bắt đầu cảm thấy gã trai này không chỉ là tình cờ, mà giống như một món quà mà Tokyo dành tặng để phục vụ chuyến đi của hai vợ chồng.
"Lại gặp cậu, đúng là duyên nợ," Hữu cười, một nụ cười hiếm hoi mang chút thiện cảm thật lòng. "Tối nay không từ chối nữa nhé, tôi mời cậu ăn một bữa tử tế để đáp lễ những lần cứu nguy vừa qua."
Bữa tối tại nhà hàng cao cấp ở Ginza diễn ra trong không gian đặc quánh mùi tiền và sự lịch lãm. Hữu chủ động lấy điện thoại, quét mã QR Facebook của Vương. Anh làm điều đó rất xã giao, trong đầu thầm tính toán: "Cậu ta giúp mình nhiều, add cái Facebook cho lịch sự, khi nào về nước thì lặng lẽ Unfriend là xong, dù sao cũng chẳng cùng tầng lớp xã hội."
Thế nhưng, trong suốt bữa ăn, Ngọc lại là người chăm chú lắng nghe Vương nhất. Cô bị thu hút bởi sự hiểu biết sâu rộng về văn hóa Nhật Bản của cậu trai trẻ tuổi này. Mỗi khi Vương say sưa giải thích một điển tích Hán tự, đôi mắt Ngọc lại lấp lánh sự ngưỡng mộ.
Ngồi sát bên Ngọc, Vương cảm nhận được hơi ấm và mùi hương thanh khiết từ da thịt cô tỏa ra. Trong một khoảnh khắc Ngọc nghiêng người để xem một chữ Hán trên menu, cánh tay mềm mại của cô vô tình quẹt nhẹ qua vai Vương.
Một luồng điện cực mạnh chạy dọc sống lưng, rồi ngay lập tức "hạ cánh" xuống hạ bộ. Vương thấy phía dưới của mình bắt đầu biểu tình dữ dội. Một sự cương cứng bản năng, căng tức và nóng hổi khiến cậu bàng hoàng. Ở tuổi 21, dù là một mọt sách chính hiệu, cậu không hiểu đây là phản ứng của một con đực trước một con cái quá đỗi quyến rũ. Chính vì bản tính thư sinh và sự thiếu hụt kỹ năng đời, cậu lại không hiểu phản ứng sinh lý của chính mình.
Hữu rót một chút rượu sake vào ly của Vương, giọng trầm thấp nhưng đầy uy lực: "Cậu biết tiếng, biết chữ, nhưng có vẻ chưa biết cách hưởng thụ cuộc đời này nhỉ? Tokyo không chỉ có Hán tự đâu, Vương."
Vương hơi lúng túng, định đáp lời thì đúng lúc đó, Ngọc nghiêng người sang phía cậu để nhìn rõ hơn đĩa cá tráp trắng nõn trên bàn. Một sự "vô tình" đầy trí mạng xảy ra: bắp tay mềm mại, mát lạnh của cô chạm sát vào cánh tay gầy gò của Vương. Mùi hương nước hoa nồng nàn và hơi ấm từ cơ thể người đàn bà chín mọng ập vào khứu giác cậu như một cơn lốc.
Ngay lập tức, một luồng điện xẹt qua, chạy thẳng xuống hạ bộ. Phía dưới lớp quần vải, "cậu nhỏ" của Vương bắt đầu biểu tình dữ dội. Nó căng tức, cứng ngắc và nóng hổi như muốn nổ tung. Vương giật nảy mình, vội vàng rụt tay lại, mặt đỏ gay đến tận mang tai. Cậu thấy khó chịu điên người, một cảm giác bứt rứt, bồn chồn mà cậu chưa từng nếm trải.
"Em... em thấy trong người hơi lạ. Chắc tại món cá sống này... nó làm bụng em cứ cuộn lên," Vương lắp bắp, tay siết chặt lấy vạt áo để che đi sự lồi lõm đáng xấu hổ dưới gầm bàn.
Ngọc nhìn thấy gương mặt đỏ bừng của Vương, cô liền vươn tay tới, khẽ đặt lòng bàn tay lên trán cậu để kiểm tra nhiệt độ: "Ơ, em sốt à? Mặt đỏ hết cả rồi này. Có cần anh chị đưa về không?"
Cái chạm tay của Ngọc lên trán như đổ thêm dầu vào lửa. Vương thấy tim mình đập loạn nhịp, còn cơn rạo rực phía dưới lại càng thêm nhức nhối. Cậu run rẩy né tránh: "Dạ không... chắc tại rượu... em không quen uống rượu thôi ạ."
Hữu nãy giờ vẫn im lặng quan sát. Anh ta nhấp một ngụm rượu, đôi mắt sắc lẹm không bỏ sót một biểu cảm nào trên gương mặt Vương, và đặc biệt là cái điệu bộ khúm núm, cố tình khép đôi chân lại của cậu trai trẻ. Hữu khẽ nhếch mép. Anh ta không hề ghen, mà lại cảm thấy một sự thỏa mãn kỳ lạ. Ánh mắt anh ta như đang nói: "Đúng rồi, phản ứng của một con đực thuần chủng trước một con cái thượng hạng. Cậu không bệnh đâu, Vương ạ, cậu chỉ đang khao khát vợ tôi thôi."
Trong khi đó, Ngọc vẫn hoàn toàn ngây thơ. Cô không hề biết rằng trong đầu chồng mình đang hình thành một kế hoạch điên rồ, và cậu em "thư sinh" bên cạnh đang phải đấu tranh dữ dội với bản năng đàn ông lần đầu thức tỉnh. Cô chỉ mỉm cười, gắp thêm một miếng thức ăn vào bát Vương: "Ăn nhiều vào, lấy sức mà đi chơi tiếp. Mai chị gửi kết bạn Facebook, có gì chị em mình trao đổi thêm về mấy cái chữ Hán nhé."
Hữu rút điện thoại ra, chủ động chấp nhận yêu cầu kết bạn lúc nãy của Vương. Một thông báo kết bạn vang lên. Hữu nhếch mép: "Tôi cũng add rồi đấy. Có gì 'vui' thì liên lạc."
Vương rời bữa tiệc với bước chân lảo đảo, không phải vì say rượu, mà vì sự khó chịu từ vùng hạ bộ vẫn chưa hề thuyên giảm. Cậu lầm lũi đi bộ về phía khách sạn con nhộng, vừa đi vừa lẩm bẩm chửi thầm cái dạ dày phản chủ và những món ăn Nhật đắt tiền mà cậu cho là "độc hại".
Trần gian Thế Hữu dựng cuộc chơi,
Một vợ hai chồng, sướng lạ đời.
Lê gót Huyền Ngọc chia chăn gối
Vũ môn một thuở Quân Vương rời
Ngỡ đúc Hữu Vương tình huynh đệ,
Mong xây Ngọc Liên nghĩa vợ chồng.
Nào hay huyết thẫm màu ly biệt,
Ảo mộng tan thành khối hư không.
Trần Thế Hữu (陈世有) - Lê Huyền Ngọc (黎玄玉) - Vũ Quân Vương (武君王):
Hữu là chữ 有 nghĩa là Có, Vương là chữ 王, Ngọc là chữ 玉. Hữu có viên Ngọc và đặt vào lòng Vương. Túm lại là trong Vương Có Ngọc, Có Ngọc trong Vương.
Câu chuyện dựa trên ideas của máy chạy bằng cơm còn câu văn là do AI viết.
Tuổi mười tám của Vũ Quân Vương trôi qua giữa mùi bùn đất nồng nàn và tiếng dê kêu thảng thốt dọc sườn đồi mỗi chiều hoàng hôn. Cái tên "Quân Vương" nghe thật oai phong, tựa như một vị vua nắm giữ cả giang sơn, nhưng thực chất cậu lại chỉ thích nằm dài trên cỏ, tay vân vê vài sợi râu mới nhú lơ thơ, đôi mắt trong veo nhìn theo đàn chim di cư mà mơ về một cuộc đời không bao giờ cần phải lớn.
Vương dậy thì muộn. Trong khi bạn bè cùng trang lứa đã sục sôi những khao khát đàn bà hay bắt đầu nuôi tham vọng thoát ly khỏi cái nghèo của đại ngàn, thì tâm hồn cậu vẫn chỉ là một đứa trẻ, khép kín và an phận sau những cánh rừng hun hút. Những buổi chiều, Vương thường ngồi một mình bên bờ suối, tỉ mẩn gọt từng chiếc que tre hay chỉ đơn giản là lắng nghe tiếng gió rít qua kẽ lá. Cậu hài lòng với việc băm chuối nuôi gà, với những bữa cơm đạm bạc cùng cha mẹ, nơi mà nỗi lo lớn nhất chỉ là hôm nay con dê nào lạc đàn.
Sự ngây ngô ấy khiến Vương dường như đứng ngoài vòng xoáy của thời gian. Ngay cả việc đi thi đại học hay chọn ngành Marketing, với Vương, cũng chỉ là những "con số ngẫu nhiên" mà cậu mặc kệ cho số phận an bài. Cậu không chọn thành phố, là thành phố chọn cậu. Vương rời bản làng với chiếc ba lô sờn cũ chứa vài bộ quần áo bạc màu và một trái tim chưa một lần gợn sóng, mang theo cả sự ngây thơ tội nghiệp ấy xuống phố thị hào nhoáng.
Cậu giống như một nhành lan rừng vừa bị bứng gốc, vẫn còn vương mùi sương sớm nhưng đã bắt đầu run rẩy trước những thanh âm ồn ã của còi xe. Vương bước đi giữa dòng người tấp nập bằng bản năng của một chú thú nhỏ, vừa lạ lẫm, vừa sợ hãi, mà không hề biết rằng chính cái vẻ "trong veo" đến lạc lõng đó lại là thứ mùi hương dẫn dụ những kẻ đang khao khát sự thuần khiết ở đời.
Sự ngây ngô của Vương không giúp cậu chiến thắng được những con số nghiệt ngã của kỳ thi đại học. Cậu trượt nguyện vọng 1 vào một ngôi trường ĐH ở thành phố, nơi cậu có thể phát triển như cha mẹ cậu từng hy vọng sẽ đổi vận nên đã đặt cho cái tên "Quân Vương". Cuối cùng, cậu lầm lụi xách ba lô nhập học nguyện vọng 2 tại một ngôi trường tư thục ít tiếng tăm ở thành phố. Ngôi trường ấy, đối với những kẻ tham vọng, là một sự lựa chọn tạm bợ, nhưng với Vương, nó là một thế giới mới đầy ngột ngạt nhưng cũng đầy sự khoan dung.
Trong một môi trường mà phần lớn sinh viên đều có phần lười nhác và thiếu định hướng, sự chân chất, cần cù của một gã trai miền núi bỗng trở thành "hàng hiếm". Vương chẳng mưu cầu gì cao xa, cậu chỉ học vì trách nhiệm, học như cái cách cậu vẫn tỉ mẩn băm chuối nuôi gà ngày trước.
Và rồi, một sự may mắn trớ trêu đã ập đến.
Chính vì trường không nổi tiếng, nên khi có duy nhất một suất học bổng trao đổi sinh viên tại Nhật Bản trong một năm, chẳng mấy ai mặn mà hay đủ kiên nhẫn để làm hồ sơ. Vương, với bảng điểm chuyên cần tuyệt đối và sự "mặc kệ số phận" vốn có, bỗng nhiên trở thành người duy nhất được chọn. Cậu nhận tấm vé đi Nhật như nhận một món quà từ trên trời rơi xuống, không vui mừng thái quá, chỉ cảm thấy mơ hồ về một hành trình xa xôi mà mình sắp phải dấn thân.
Ngày ra sân bay để bắt đầu chuyến du học trao đổi, Vương vẫn mặc chiếc áo khoác cũ, vai đeo ba lô sờn, lóng ngóng đứng giữa sảnh chờ quốc tế. Cậu không biết rằng cái suất học bổng "vớt" ấy lại chính là sợi dây định mệnh, đưa cậu bước lên khoang hạng thương gia để rồi ngồi cạnh hai con người sẽ thay đổi hoàn toàn cuộc đời cậu.
Vương đến sân bay vào một ngày nắng gắt, nơi cái nóng của nhựa đường dường như cũng không làm cậu bớt run rẩy trước chuyến bay dài đầu tiên. Trong túi áo của Vương là tấm vé hạng phổ thông, nhưng vì một sự cố kỹ thuật nào đó của hệ thống đặt chỗ, cậu bất ngờ được thông báo nâng hạng lên khoang thương gia
Vương lọt thỏm giữa sảnh chờ quốc tế mênh mông như một cái hang động cơ khí khổng lồ. Cậu đứng đó, vai đeo chiếc ba lô sờn cũ, tay kia xách một túi du lịch căng phồng những quà quê và hy vọng, đôi mắt nhìn lên bảng điện tử nhảy số liên tục mà lòng hoang mang cực độ. Một đứa trẻ vốn chỉ quen với những lối mòn trên sườn đồi, giờ đây thấy mình bé nhỏ đến tội nghiệp trước dòng người tấp nập, thơm nức mùi nước hoa.
Vương đứng ở cuối hàng dài của làn khách phổ thông. Giữa cái ồn ã của sảnh chờ quốc tế, cậu vẫn lặng lẽ ôn lại vài cấu trúc ngữ pháp tiếng Nhật trong đầu. Ngoại ngữ là thứ duy nhất Vương tự tin nắm giữ sau những năm tháng miệt mài bên trang sách dưới ánh đèn dầu ở quê nhà. Với cậu, học giỏi tiếng Anh và tiếng Nhật không phải để khoe mẽ, mà là cách duy nhất để một đứa trẻ miền núi có thể nhìn ra thế giới mà không thấy mình quá nhỏ bé.
Đến lượt làm thủ tục, Vương lúng túng đưa hộ chiếu và tấm vé hạng phổ thông cho nhân viên hãng bay. Sau một hồi gõ phím, cô nhân viên mỉm cười nhìn cậu: "Chúc mừng anh, chuyến bay hôm nay quá tải ghế phổ thông nên anh được nâng hạng miễn phí lên khoang Thương gia. Mời anh sang làn ưu tiên bên kia để hoàn tất thủ tục."
Vương ngẩn người. Cậu thu dọn giấy tờ, lách người ra khỏi dòng người đông đúc để bước sang làn đường trải thảm đỏ vốn dành cho những quý ông lịch lãm và những quý bà kiêu kỳ. Sự chuyển dời đột ngột về vị thế khiến bước chân cậu có chút hẫng nhịp.
Chính lúc đang bước sang lối đi ưu tiên, Vương vô tình va vào một người đàn ông vừa hoàn thành thủ tục và đang xoay người lại.
Sau cú va chạm, Vương đứng lặng giữa sảnh chờ hạng Thương gia, tay vẫn còn hơi run khi cầm tấm hộ chiếu. Cậu cảm nhận rõ rệt sự phân hóa giàu nghèo không phải qua độ bóng của đôi giày hay nhãn hiệu của bộ vest, mà là qua cái nhìn "không coi mình là đối thủ" của Hữu.
Hữu là người đã nếm đủ mùi đời để leo lên đỉnh cao, nên với anh, những kẻ thiếu sót về kỹ năng sống như Vương chỉ là những "phế phẩm" của xã hội, dù có giỏi vài ba thứ ngôn ngữ đi chăng nữa. Anh không cần mắng mỏ, sự phớt lờ của anh chính là bản án nặng nề nhất dành cho lòng tự trọng của gã trai trẻ.
Ngược lại, Ngọc bước đi bên cạnh chồng với thần thái của một tiểu thư khuê các thứ thiệt. Cô không cần dùng ánh mắt sắc lẹm để đánh dấu lãnh thổ, vì cô vốn đã là chủ nhân của sự thanh cao đó. Chính sự thuần khiết, không chút kiêu kỳ của Ngọc khi cúi đầu chào Vương đã khiến cậu trai thư sinh vốn chỉ biết đến sách vở ấy bị "đốn tim" hoàn toàn.
Vương nhìn theo họ, lòng đầy ngưỡng mộ xen lẫn chút mặc cảm. Cậu giỏi tiếng Nhật, giỏi tiếng Anh, nhưng ngay lúc này, cậu thấy mình như một đứa trẻ nín thở trước một vương quốc xa hoa mà Hữu là vua, còn Ngọc là nữ hoàng. Vương không hề hay biết, chính sự thiếu hụt kỹ năng đời và vẻ ngoài thư sinh "dễ nhào nặn" của mình đã vô tình khơi dậy một ý niệm đen tối trong đầu Hữu.
Hữu liếc nhìn vợ, thấy ánh mắt cô vẫn còn vương chút thiện cảm dành cho cậu trai lúc nãy, anh khẽ siết nhẹ lấy bàn tay Ngọc. Trong thâm tâm, anh bắt đầu tự hỏi: "Nếu mang một thứ nguyên sơ, vụng về như thế về làm đồ chơi cho viên ngọc quý của mình, liệu cô ấy có vui lòng mà ở lại bên mình mãi mãi?"
Một ý nghĩ điên rồ, rùm beng, bắt đầu thành hình từ một cuộc gặp ngẫu nhiên nhưng cũng nhanh chóng tan biến đi theo sự xa hoa của Hữu.
Sau cái cúi đầu xin lỗi ở quầy thủ tục, Vương lặng lẽ di chuyển vào khu vực phòng chờ Thương gia. Dù được nâng hạng vé, cậu vẫn cảm thấy mình như một kẻ đột nhập trái phép vào thánh đường của sự giàu sang. Vương chọn một góc khuất nhất, lấy cuốn từ điển Hán tự ra xem để che đi sự lúng túng của mình.Nhưng số phận dường như muốn trêu đùa cậu. Ngay phía đối diện, Hữu và Ngọc cũng đang ngồi đó.
Hữu ngồi vắt chân, đôi mắt dán vào màn hình điện thoại, phong thái toát ra sự bận rộn của một người nắm giữ vận mệnh của hàng trăm nhân viên. Thỉnh thoảng, Hữu ngước lên, ánh mắt vô tình lướt qua Vương. Thấy cậu trai lúc nãy vẫn ôm khăng khăng cái ba lô sờn cũ giữa không gian sang trọng, Hữu khẽ nhếch mép — một cái nhếch mép không hẳn là ác ý, mà là sự xác nhận cho khoảng cách giữa hai tầng lớp. Trong mắt Hữu, Vương chỉ là một kẻ may mắn được nếm mùi thượng lưu nhờ sự cố của hãng bay.
Ngược lại, Ngọc ngồi bên cạnh chồng, thanh tao và tĩnh lặng. Khi thấy Vương đang miệt mài lật mở cuốn sách với những dòng ghi chú chằng chịt, Ngọc khẽ chạm tay vào vai chồng, ánh mắt ra hiệu đầy thiện cảm về phía cậu trai thư sinh. Hữu chỉ liếc mắt nhìn theo vợ, thở hắt ra một hơi như muốn nói: "Một đứa mọt sách thôi em, quan tâm làm gì."
Sự "chạm mặt" thầm lặng đó kéo dài suốt một tiếng đồng hồ, cho đến khi họ cùng bước lên khoang máy bay. Sự ngẫu nhiên lại một lần nữa xếp Vương ngồi ngay dãy ghế bên cạnh cặp vợ chồng.
Trong suốt chuyến bay, trong khi Hữu và Ngọc chìm vào giấc ngủ chập chờn, Vương lại là người duy nhất thức. Cậu miệt mài đọc tài liệu, thỉnh thoảng còn dùng tiếng Nhật trao đổi nhỏ nhẹ với tiếp viên để giúp một hành khách lớn tuổi ngồi phía sau hiểu về thực đơn. Hữu — người nãy giờ vẫn giả vờ nhắm mắt — đã nghe thấy tất cả. Anh chợt nhận ra, gã trai mà anh cho là "nhếch nhác" này sở hữu một thứ nội hàm rất lạ, một sự điềm tĩnh và thông tuệ ẩn sau vẻ ngoài thư sinh thiếu hụt kỹ năng sống.
Cú hích thực sự xảy ra khi máy bay hạ cánh xuống Tokyo. Giữa cái lạnh buốt giá và sự hỗn loạn của sảnh đến, hệ thống thông tin tại ga tàu bất ngờ gặp sự cố. Toàn bộ bảng điện tử chỉ hiện Hán tự mà không có chú thích tiếng Anh.
Hữu đứng giữa sảnh, lần đầu tiên sự tự tin của một người đàn ông giàu có bị lung lay trước những nét chữ tượng hình chằng chịt. Anh muốn đưa Ngọc về khách sạn nhanh nhất có thể để tránh cái lạnh, nhưng mọi thứ dường như đang chống lại anh. Anh giỏi kiếm tiền, giỏi thao túng thị trường, nhưng anh không thể đọc được những chỉ dẫn khô khan kia.
Chính lúc đó, Vương bước tới. Không còn sự sợ hãi như lúc va chạm ở sân bay Tân Sơn Nhất, Vương nhìn thẳng vào Hữu, nụ cười thư sinh hiện lên:
"Anh chị đi theo hướng này ạ. Em vừa đọc được thông báo, ga tàu đang có xe bus trung chuyển miễn phí cho khách hạng Thương gia vì sự cố điện."
Hữu đứng sững lại. Nhìn cái cách Vương giải mã những dòng chữ mà anh coi là "mê cung", lòng tự trọng của Hữu khẽ rung lên. Không phải sự khinh bỉ, mà là một luồng điện thiện cảm chạy qua. Hữu nhìn Vương, rồi nhìn sang Ngọc — người đang run rẩy vì lạnh nhưng ánh mắt đầy tin tưởng và biết ơn nhìn về phía cậu trai trẻ.
Lần đầu tiên, Hữu thấy mình Vương cũng có chút giá trị. Sự giỏi giang về ngôn ngữ của cậu trai này đã cứu rỗi thể diện của anh trước mặt vợ. Sự thiện cảm bắt đầu nảy mầm từ đây, chân thành và không chút toan tính... ít nhất là vào lúc này.
Sau khi lên xe trung chuyển, họ lạc mất nhau giữa dòng người cuồn cuộn đổ về trung tâm Tokyo. Hữu và Ngọc chìm vào không gian xa hoa của khách sạn 5 sao, còn Vương lầm lũi tìm đường về ký túc xá. Nhưng một cú sốc khác lại ập đến: vì quá ngây ngô và tập trung vào những môn học mà Vương đã nhìn nhầm ngày nhập học trên giấy báo. Tận một tuần nữa cậu mới được nhận phòng.
Giữa Tokyo đắt đỏ, thay vì hoảng loạn, cái máu "mặc kệ" của gã trai miền núi lại trỗi dậy. Cậu quyết định vác ba lô, cầm tấm bản đồ, lang thang khắp các ngóc ngách Tokyo như một chuyến hành xác tự nguyện.
Sau một hồi loay hoay tìm kiếm trên điện thoại, Vương quyết định thuê một phòng "con nhộng" (capsule hotel) rẻ tiền nằm sâu trong một con hẻm nhỏ. Cậu không hề biết rằng, con hẻm đó chỉ cách khách sạn 5 sao sang trọng nơi Hữu và Ngọc đang lưu trú đúng một dãy phố.
Sự sắp đặt của số phận bắt đầu từ những chuyến tàu điện ngầm sáng sớm.
Vương dậy sớm để đi lang thang ngắm Tokyo cho bớt tiếc tiền phòng, còn Hữu và Ngọc cũng rời khách sạn để đi tham quan. Và thế là, giữa ga Shinjuku chằng chịt hàng chục cửa ra, họ lại đụng mặt nhau. Lần thứ nhất là ở lối vào cửa soát vé, khi Hữu đang nhíu mày nhìn bản đồ Hán tự thì Vương xuất hiện như một "vị cứu tinh" quen mặt. Lần thứ hai là ở một trạm dừng chân ven đường khi Ngọc muốn tìm mua một loại trà truyền thống nhưng không biết diễn đạt.
Sự xuất hiện lặp đi lặp lại của Vương trong tư thế một người dẫn đường tận tụy, giỏi giang nhưng lại ăn mặc đơn sơ, khắc khổ đã đánh gục hoàn toàn sự phòng bị của Hữu. Hữu bắt đầu cảm thấy gã trai này không chỉ là tình cờ, mà giống như một món quà mà Tokyo dành tặng để phục vụ chuyến đi của hai vợ chồng.
"Lại gặp cậu, đúng là duyên nợ," Hữu cười, một nụ cười hiếm hoi mang chút thiện cảm thật lòng. "Tối nay không từ chối nữa nhé, tôi mời cậu ăn một bữa tử tế để đáp lễ những lần cứu nguy vừa qua."
Bữa tối tại nhà hàng cao cấp ở Ginza diễn ra trong không gian đặc quánh mùi tiền và sự lịch lãm. Hữu chủ động lấy điện thoại, quét mã QR Facebook của Vương. Anh làm điều đó rất xã giao, trong đầu thầm tính toán: "Cậu ta giúp mình nhiều, add cái Facebook cho lịch sự, khi nào về nước thì lặng lẽ Unfriend là xong, dù sao cũng chẳng cùng tầng lớp xã hội."
Thế nhưng, trong suốt bữa ăn, Ngọc lại là người chăm chú lắng nghe Vương nhất. Cô bị thu hút bởi sự hiểu biết sâu rộng về văn hóa Nhật Bản của cậu trai trẻ tuổi này. Mỗi khi Vương say sưa giải thích một điển tích Hán tự, đôi mắt Ngọc lại lấp lánh sự ngưỡng mộ.
Ngồi sát bên Ngọc, Vương cảm nhận được hơi ấm và mùi hương thanh khiết từ da thịt cô tỏa ra. Trong một khoảnh khắc Ngọc nghiêng người để xem một chữ Hán trên menu, cánh tay mềm mại của cô vô tình quẹt nhẹ qua vai Vương.
Một luồng điện cực mạnh chạy dọc sống lưng, rồi ngay lập tức "hạ cánh" xuống hạ bộ. Vương thấy phía dưới của mình bắt đầu biểu tình dữ dội. Một sự cương cứng bản năng, căng tức và nóng hổi khiến cậu bàng hoàng. Ở tuổi 21, dù là một mọt sách chính hiệu, cậu không hiểu đây là phản ứng của một con đực trước một con cái quá đỗi quyến rũ. Chính vì bản tính thư sinh và sự thiếu hụt kỹ năng đời, cậu lại không hiểu phản ứng sinh lý của chính mình.
Hữu rót một chút rượu sake vào ly của Vương, giọng trầm thấp nhưng đầy uy lực: "Cậu biết tiếng, biết chữ, nhưng có vẻ chưa biết cách hưởng thụ cuộc đời này nhỉ? Tokyo không chỉ có Hán tự đâu, Vương."
Vương hơi lúng túng, định đáp lời thì đúng lúc đó, Ngọc nghiêng người sang phía cậu để nhìn rõ hơn đĩa cá tráp trắng nõn trên bàn. Một sự "vô tình" đầy trí mạng xảy ra: bắp tay mềm mại, mát lạnh của cô chạm sát vào cánh tay gầy gò của Vương. Mùi hương nước hoa nồng nàn và hơi ấm từ cơ thể người đàn bà chín mọng ập vào khứu giác cậu như một cơn lốc.
Ngay lập tức, một luồng điện xẹt qua, chạy thẳng xuống hạ bộ. Phía dưới lớp quần vải, "cậu nhỏ" của Vương bắt đầu biểu tình dữ dội. Nó căng tức, cứng ngắc và nóng hổi như muốn nổ tung. Vương giật nảy mình, vội vàng rụt tay lại, mặt đỏ gay đến tận mang tai. Cậu thấy khó chịu điên người, một cảm giác bứt rứt, bồn chồn mà cậu chưa từng nếm trải.
"Em... em thấy trong người hơi lạ. Chắc tại món cá sống này... nó làm bụng em cứ cuộn lên," Vương lắp bắp, tay siết chặt lấy vạt áo để che đi sự lồi lõm đáng xấu hổ dưới gầm bàn.
Ngọc nhìn thấy gương mặt đỏ bừng của Vương, cô liền vươn tay tới, khẽ đặt lòng bàn tay lên trán cậu để kiểm tra nhiệt độ: "Ơ, em sốt à? Mặt đỏ hết cả rồi này. Có cần anh chị đưa về không?"
Cái chạm tay của Ngọc lên trán như đổ thêm dầu vào lửa. Vương thấy tim mình đập loạn nhịp, còn cơn rạo rực phía dưới lại càng thêm nhức nhối. Cậu run rẩy né tránh: "Dạ không... chắc tại rượu... em không quen uống rượu thôi ạ."
Hữu nãy giờ vẫn im lặng quan sát. Anh ta nhấp một ngụm rượu, đôi mắt sắc lẹm không bỏ sót một biểu cảm nào trên gương mặt Vương, và đặc biệt là cái điệu bộ khúm núm, cố tình khép đôi chân lại của cậu trai trẻ. Hữu khẽ nhếch mép. Anh ta không hề ghen, mà lại cảm thấy một sự thỏa mãn kỳ lạ. Ánh mắt anh ta như đang nói: "Đúng rồi, phản ứng của một con đực thuần chủng trước một con cái thượng hạng. Cậu không bệnh đâu, Vương ạ, cậu chỉ đang khao khát vợ tôi thôi."
Trong khi đó, Ngọc vẫn hoàn toàn ngây thơ. Cô không hề biết rằng trong đầu chồng mình đang hình thành một kế hoạch điên rồ, và cậu em "thư sinh" bên cạnh đang phải đấu tranh dữ dội với bản năng đàn ông lần đầu thức tỉnh. Cô chỉ mỉm cười, gắp thêm một miếng thức ăn vào bát Vương: "Ăn nhiều vào, lấy sức mà đi chơi tiếp. Mai chị gửi kết bạn Facebook, có gì chị em mình trao đổi thêm về mấy cái chữ Hán nhé."
Hữu rút điện thoại ra, chủ động chấp nhận yêu cầu kết bạn lúc nãy của Vương. Một thông báo kết bạn vang lên. Hữu nhếch mép: "Tôi cũng add rồi đấy. Có gì 'vui' thì liên lạc."
Vương rời bữa tiệc với bước chân lảo đảo, không phải vì say rượu, mà vì sự khó chịu từ vùng hạ bộ vẫn chưa hề thuyên giảm. Cậu lầm lũi đi bộ về phía khách sạn con nhộng, vừa đi vừa lẩm bẩm chửi thầm cái dạ dày phản chủ và những món ăn Nhật đắt tiền mà cậu cho là "độc hại".









