Quý Ông Lịch Lãm
Thành viên mới
12 năm – Từ "chiếu mới" đến "đồ cổ"
Nhớ ngày nào còn "chân ướt chân ráo" mò mẫm vào diễn đàn, gõ từng dòng comment hỏi những câu ngây ngô đến mức giờ đọc lại chỉ muốn... đội quần.
Có những nơi không chỉ là trang web, mà là cả một bầu trời thanh xuân. 12 năm trước, tôi bước vào đây với tâm thế của một kẻ tò mò. 12 năm sau, tôi đứng đây với tâm thế của một người trở về nhà.
Diễn đàn với tôi giống như một cuốn nhật ký mở. Có những giai đoạn huy hoàng, tiếng cười rộn rã trên mọi topic, nhưng cũng có những nốt trầm khi "cơn bão" ập đến làm mọi thứ sụp đổ. Cái cảm giác gõ địa chỉ quen thuộc mà chỉ nhận lại dòng chữ "Error" thật sự rất khó tả – giống như mất đi một thói quen, một điểm tựa tinh thần.
Hôm nay ngồi lại đây, viết những dòng hồi ức này, cũng như nhớ về em - người con gái mà khi bên nhau em đã không ngần ngại thể hiện hết sự damdang khéo léo của mình và cũng chính e là người mê anh chỉ vì tấm lưng trần đầy thu hút như lời e nói....còn nữa
Nhớ ngày nào còn "chân ướt chân ráo" mò mẫm vào diễn đàn, gõ từng dòng comment hỏi những câu ngây ngô đến mức giờ đọc lại chỉ muốn... đội quần.
Có những nơi không chỉ là trang web, mà là cả một bầu trời thanh xuân. 12 năm trước, tôi bước vào đây với tâm thế của một kẻ tò mò. 12 năm sau, tôi đứng đây với tâm thế của một người trở về nhà.
Diễn đàn với tôi giống như một cuốn nhật ký mở. Có những giai đoạn huy hoàng, tiếng cười rộn rã trên mọi topic, nhưng cũng có những nốt trầm khi "cơn bão" ập đến làm mọi thứ sụp đổ. Cái cảm giác gõ địa chỉ quen thuộc mà chỉ nhận lại dòng chữ "Error" thật sự rất khó tả – giống như mất đi một thói quen, một điểm tựa tinh thần.
Hôm nay ngồi lại đây, viết những dòng hồi ức này, cũng như nhớ về em - người con gái mà khi bên nhau em đã không ngần ngại thể hiện hết sự damdang khéo léo của mình và cũng chính e là người mê anh chỉ vì tấm lưng trần đầy thu hút như lời e nói....còn nữa







