lc88
mb66
ho88

Cô Giáo Lan(Chương 3)

hang7991

Tập sự
Tham gia
16/4/25
Bài viết
10
Cảm xúc
17
Điểm
3
Nơi ở
Đà Nẵng
Tín dụng
0.0
Giới tính
Nữ
Chương 3: Món Quà Sinh Nhật
Buổi sáng thứ Tư lặng lẽ trôi qua trong tiếng gió heo may đầu đông lùa qua những khung cửa sổ mở hé của dãy hành lang trường học cũ kỹ. Những tiếng chuông reo giòn tan, những bước chân học sinh rộn rã chuyển lớp, tiếng giảng bài đều đều của giáo viên và tiếng cười đùa vô tư vọng ra từ các phòng học – tất cả hợp thành một bản giao hưởng quen thuộc mà Lan đã thuộc lòng từng nốt nhạc. Cô bước đi trên những viên gạch hoa đã mòn, dáng người thanh mảnh trong bộ váy công sở màu xám tro lịch sự, tay ôm một tập vở kiểm tra dày cộm. Mỗi bước chân, mỗi cái gật đầu chào đồng nghiệp, mỗi nụ cười dịu dàng dành cho học sinh đều được thực hiện với một sự chính xác máy móc, như một cỗ máy được lập trình hoàn hảo để thực hiện vai trò "cô giáo gương mẫu".

Nhưng hôm nay, có một sợi dây vô hình nào đó đang siết chặt lấy trái tim cô, một cảm giác mong manh, bất an lơ lửng trong không khí tựa như làn sương mỏng buổi sớm. Hôm nay là ngày 28 tháng 11 – sinh nhật lần thứ 28 của Thùy Lan.

Không một đồng nghiệp nào biết. Cô cố tình xóa ngày sinh trên mọi hồ sơ cá nhân ở trường, không nhắc đến, không một ám chỉ nào. Ở nơi này, cô muốn mình chỉ thuần túy là cô giáo Lan của học trò, một đồng nghiệp đáng tin cậy, không phải là trung tâm của những lời chúc tụng xã giao hay những món quà nhỏ bắt buộc. Sự ẩn danh ấy là một lớp khiên bảo vệ. Thế nhưng, chính sự im lặng kéo dài của chiếc điện thoại di động trong túi áo khoác lại càng khiến sự mong manh trong lòng cô trở nên rõ rệt, phóng đại đến mức đau đớn. Cứ vài phút, dưới lớp bàn giáo viên, bàn tay cô lại lén lút chạm vào chiếc điện thoại, ngón tay mảnh khảnh lướt qua màn hình tối đen như muốn kích hoạt một phép màu. Một hy vọng nhỏ nhoi, ngây thơ đến tội nghiệp lại trỗi dậy: *Phải chăng anh ấy sẽ nhớ? Phải chăng sẽ có một cuộc gọi, một tin nhắn dài, thậm chí chỉ là một icon trái tim?* Rồi ngay lập tức, lý trí lạnh lùng dập tắt ngọn lửa le lói ấy: *Đừng mơ. Anh chưa bao giờ nhớ. Và nếu có, cũng chỉ là nghĩa vụ.*

Đến giờ nghỉ trưa, khi ánh nắng vàng óng trải dài trên sân trường vắng lặng, Lan ngồi một mình trong góc khuất của phòng giáo viên nhỏ, trước mặt là hộp cơm trưa Hương đã chuẩn bị từ sáng và một hộp sữa chua ít đường. Không gian yên tĩnh, chỉ còn tiếng quạt trần quay đều đều và tiếng chim sẻ ríu rít ngoài cửa sổ. Cô cầm thìa, xoay xoay hộp sữa chua, không thiết ăn. Chính lúc ấy, chiếc điện thoại trong túi áo khoác treo trên ghế rung lên hai tiếng ngắn, khô khốc.

Một tin nhắn.

Trái tim Lan đập thình thịch, một hồi chuông báo động vang lên trong lồng ngực. Tay cô run run với lấy điện thoại. Màn hình sáng lên, hiện tên người gửi: **"Chồng ❤️"** – biệt danh cô đặt từ thời mới yêu, giờ đọc lên chỉ thấy chua xót. Nhưng không phải một cuộc gọi, không phải một đoạn voice message dài dòng, thậm chí không phải một tin nhắn dạng hình ảnh. Chỉ là một dòng chữ ngắn ngủi, lạnh lẽo, hiện lên trên nền trắng, như một bản án:

**"Chúc vợ sinh nhật vui vẻ. Anh bận họp với đối tác quan trọng cả ngày, có thể về muộn. Đã chuyển khoản cho em một ít, tự mua đồ mình thích nhé."**

Kèm ngay bên dưới là một thông báo tự động từ ngân hàng: **"+ 50.000.000 VND. Số dư khả dụng: …"** Một khoản tiền không hề nhỏ, gấp nhiều lần lương tháng của cô, con số được viết ra một cách dễ dàng như thể đó chỉ là vài trăm nghìn. Những con số ấy nằm im lìm, lạnh lùng, vô tri. Chúng không mang theo hơi ấm của một cái ôm, không có sự bối rối của một món quà được chọn sai ý, thậm chí không có cả sự hối hả của một cuộc gọi điện thoại vội vàng. Chúng chỉ đơn giản là sự chuộc lỗi bằng vật chất, là giải pháp nhanh gọn, tiện lợi, và vô hồn nhất cho một nghĩa vụ xã hội mang tên "sinh nhật vợ". Nó giống như việc anh trả tiền cho một dịch vụ nào đó – sự hiện diện của cô trong cuộc đời anh, có lẽ cũng chỉ là một dịch vụ.

Lan nhìn chằm chằm vào dòng chữ và những con số ấy, đôi mắt mở to, khô ráo. Cô không buồn. Buồn là một cảm xúc còn đòi hỏi một sự đầu tư tình cảm, một kỳ vọng nào đó. Cái cô cảm thấy là một sự trống rỗng. Một sự trống rỗng mênh mông, lạnh giá, như căn phòng giáo viên vắng lặng này, như cả ngôi nhà sang trọng kia, như chính cuộc hôn nhân của cô. Sinh nhật của cô, với Minh, chỉ đáng giá một tin nhắn tốc độ, một lệnh chuyển khoản, và một cái cớ "bận họp" quen thuộc. *"Tự mua đồ mình thích."* Sáu chữ ấy đập vào mắt cô như một nhát dao quen thuộc. Nó đã trở thành câu cửa miệng của anh mỗi dịp lễ tết, mỗi khi không biết (hay không muốn bận tâm) tặng cô thứ gì, mỗi khi sự xa cách giữa hai người đã lớn đến mức anh không còn hiểu nổi cô thích gì, cần gì nữa.

Một tiếng thở dài nhẹ thoát ra, không thành tiếng. Cô nhấn nút tắt màn hình, nhốt những con số và lời chúc lạnh lẽo ấy vào bóng tối. Cô đẩy hộp cơm chưa động đũa và hộp sữa chua sang một bên, đứng dậy, đi đến bồn rửa mặt nhỏ trong góc phòng. Cô rửa mặt bằng nước lạnh, nhìn gương mặt mình trong tấm gương nhỏ có vết rạn: đôi mắt to vẫn đẹp, nhưng thẳm sâu một nỗi gì đó không tên. Cô lau khô mặt, hít một hơi thật sâu, và lại treo lên khuôn mặt nụ cười nhẹ nhàng, chuẩn mực.

Buổi chiều dạy học trôi qua trong một màn sương mờ. Cô vẫn giảng bài nhiệt tình, vẫn trả lời câu hỏi của học sinh, nhưng tâm trí cô như tách làm đôi: một nửa đang thực hiện nhiệm vụ, nửa còn lại đang lang thang ở một nơi nào đó xa xôi, lạnh lẽo.

***

Khi ánh mặt trời bắt đầu nghiêng về phía tây, nhuộm vàng rực những tán cây bàng trước sân trường già nua, Lan thu dọn giáo án, sắp xếp lại bàn ghế trong phòng mình một cách cẩn thận. Cô định về thật sớm, về với căn phòng im lặng của mình, có lẽ sẽ mở chai rượu vang nào đó trong tủ ra uống một mình, hoặc đơn giản là nằm dài trên giường, nhìn lên trần nhà. Bước ra khỏi phòng, cô bắt gặp Phong đang đứng tựa ở đầu hành lang, nơi có cửa sổ lớn nhìn ra sân bóng rổ.

Ánh chiều tà xuyên qua khung cửa, tô lên dáng người cao lớn, vạm vỡ của anh một đường viền vàng rực rỡ. Anh không mặc đồ thể dục mà là một bộ quần áo casual đơn giản: áo sơ mi vải cotton màu trắng xắn tay, quần jeans bạc màu vừa vặn, đôi giày sneaker trắng sạch sẽ. Mái tóc đen được cắt gọn gàng, khuôn mặt rám nắng với nụ cười tươi rói, để lộ chiếc răng khểnh bên trái. Trông anh khỏe khoắn, phóng khoáng, và tràn đầy sức sống – một sự tương phản hoàn toàn với không khí ảm đạm đang bao trùm lấy Lan.

"Chào cô giáo!" Phong cất tiếng, giọng trầm ấm, vang vọng nhẹ trong không gian hành lang vắng. "Chuẩn bị về à?"

Lan gật đầu, cố gắng nở một nụ cười: "Ừ. Em còn ở lại tập à?"

"Không, hôm nay em được nghỉ sớm." Phong bước lại gần, khoảng cách giữa hai người thu hẹp lại. Lan có thể ngửi thấy mùi xà phòng thể thao mát lạnh, tươi mới trên người anh. Phong nhìn cô chăm chú một lúc, đôi mắt sáng, tinh anh như có thể nhìn thấu màn sương buồn bã đang che phủ tâm hồn cô. "Chúc mừng sinh nhật cô nhé!" Anh nói, giọng chân thành, ấm áp, không chút xã giao.

Lan giật mình, đôi mắt mở to, ngạc nhiên thực sự. "Em… làm sao em biết?"

Phong bật cười, một nụ cười rạng rỡ, hồn nhiên, ánh mắt lấp lánh đầy tinh nghịch. "Bí mật nghề nghiệp của một giáo viên thể dục chính là khả năng quan sát cực tốt và trí nhớ về chi tiết nhỏ. Hôm nay cô có vẻ khác lắm, hơi… trầm, lại thấy cô check điện thoại liên tục giờ nghỉ trưa. Tình cờ lướt facebook sáng nay thấy phần 'kỷ niệm' nhắc đến một sinh nhật vào ngày này, em đoán thử, hóa ra trúng!" Anh giải thích, giọng đầy vẻ tự hào về phát hiện nhỏ của mình. Rồi nét mặt anh trở nên dịu dàng, quan tâm hơn. "Mà sao thế? Không vui à? Trông cô hơi mệt, có chuyện gì không?"

Ánh mắt quan tâm thật lòng của Phong như một ngọn đuốc nhỏ soi vào góc tối lạnh giá trong lòng Lan. Cô cảm thấy cổ họng hơi nghẹn lại. "Không, không có gì. Chỉ là… một ngày bình thường thôi. Cảm ơn em."

"Đợi chút đã." Phong nói, quay người đi về phía chiếc bàn làm việc nhỏ ở góc hành lang – nơi anh thường ngồi ghi chép lịch tập, kế hoạch thi đấu cho học sinh. Anh cúi xuống, lấy ra từ dưới bàn một túi quà được gói cẩn thận. Đó là một túi giấy cao cấp màu xanh ngọc bích dịu mắt, được trang trí bằng một dải ruy-băng lụa màu trắng ngà thắt thành nơ bướm tinh xảo. "Tặng cô. Mong là cô sẽ thích."

Lan ngỡ ngàng, lùi một bước nhỏ, hai tay đưa ra từ chối một cách vô thức: "Không, không được. Sao lại làm em phải… Em không cần phải tặng quà đâu."

"Đừng khách sáo như thế," Phong nói, giọng nhẹ nhàng nhưng kiên định, ánh mắt ấm áp nhìn thẳng vào mắt cô. "Cứ coi như là quà của một người bạn, một người đồng nghiệp thực sự quý mến cô. Em không mong đợi gì hơn. Mở ra xem đi, có được không?"

Dưới ánh mắt khích lệ, chân thành đến mức không thể từ chối của anh, Lan do dự một lúc rồi đưa tay nhận lấy. Túi quà có chút nặng tay. Cô đặt tập giáo án xuống bệ cửa sổ, từ từ tháo chiếc nơ lụa trắng. Dải ruy-băng mềm mại trượt ra. Cô mở miệng túi giấy, bên trong là một hộp carton cứng màu trắng tinh, đơn giản, không có hoa văn hay chữ. Mở nắp hộp, một làn hương nhẹ nhàng, tinh tế thoảng ra – mùi hoa nhài pha chút vani, thanh khiết và dịu dàng, không hề gắt. Lật lớp giấy lụa mịn như nhung màu ngà được gấp cẩn thận bên trong, Lan gần như nín thở, đôi mắt mở to vì kinh ngạc.

Đó là một bộ váy. Nhưng không phải một bộ váy bình thường, cũng không phải thứ có thể mua đại ở bất kỳ cửa hàng nào.

Chất liệu là lụa satin cao cấp bậc nhất, màu đen huyền bí, sâu thẳm, loại vải có độ óng ánh nhẹ dưới ánh sáng, mềm mại và mát lạnh khi chạm vào. Kiểu dáng tối giản nhưng cực kỳ tinh tế và… gợi cảm một cách đầy nghệ thuật. Đây là kiểu váy bodycon ôm sát cơ thể, đường cắt tỉ mỉ, dài đến ngay trên đầu gối, vừa đủ để khoe đôi chân thon. Cổ vuông khoét vừa phải, kín đáo nhưng phần lưng mới là điểm nhấn đầy táo bạo: nó được thiết kế xẻ sâu hình chữ V, gần như chạm đến thắt lưng, để lộ hoàn toàn sống lưng thẳng tắp. Dọc theo đường xẻ ấy là một hàng khuy cài tinh xảo làm bằng pha lê Swarovski nhỏ, lấp lánh như những ngôi sao trên nền trời đêm. Tay áo ngắn, phồng nhẹ kiểu phồng tay, tạo nên sự thanh thoát, nữ tính, làm dịu đi vẻ quyến rũ đầy quyền lực của phần thân váy. Đây không phải là thứ để mặc đi dạy học, hay để dự những bữa tiếc gia đình trang trọng. Đây là thứ dành riêng cho một người phụ nữ tự tin, quyến rũ đến mức nguy hiểm, muốn tỏa sáng rực rỡ trong một đêm đặc biệt nào đó – dành cho chính bản thân cô, hoặc cho người đàn ông mà cô yêu say đắm.

"Nó… thật đẹp," Lan thì thào, giọng khẽ không thành tiếng. Ngón tay cô run run lướt nhẹ trên mặt lụa mát lạnh, mịn màng như làn da trẻ thơ. Một cơn sóng cảm xúc phức tạp ùa về, cuốn lấy cô: **ngỡ ngàng** trước sự táo bạo và tinh tế của món quà, **bối rối** trước ẩn ý của nó, **thích thú** trước vẻ đẹp hiện hữu, và ẩn sâu bên dưới, một thứ cảm xúc bị kìm nén bấy lâu – **sự thèm muốn**. Thèm muốn được mặc nó, được cảm nhận chất liệu mát lạnh ôm lấy cơ thể mình, được nhìn thấy hình ảnh một người phụ nữ quyến rũ, tự tin trong gương, được là chính mình – một Thùy Lan bằng xương bằng thịt, với những khát khao và vẻ đẹp nữ tính, chứ không phải một cô giáo mẫu mực vô cảm hay một người vợ vô hình trong căn biệt thự lạnh lẽo.

"Em biết là nó hơi… khác thường," Phong lên tiếng, giọng nhẹ nhàng, trầm ấm, ánh mắt quan sát phản ứng của cô một cách cẩn thận, tôn trọng. "Có lẽ không phải thứ cô sẽ mặc hàng ngày. Nhưng em nghĩ, đôi khi phụ nữ chúng ta cũng cần những món đồ như một lời nhắc nhở, một công cụ để cảm thấy mình thực sự đặc biệt, xinh đẹp và quyến rũ. Cho dù chỉ là mặc nó một mình, đứng trước gương và ngắm nhìn bản thân." Anh dừng một chút, giọng chân thành hơn. "Em thấy nó rất hợp với cô. Màu đen huyền bí, kiểu dáng tinh tế, vừa kín đáo vừa… gợi cảm theo một cách rất sang trọng. Nó giống như tính cách của cô vậy."

Lan ngẩng lên nhìn anh. Trong ánh mắt Phong, cô không tìm thấy sự săm soi tầm thường, không có ý đồ ve vãn rẻ tiền. Chỉ có sự chân thành của một người bạn, sự ngưỡng mộ đẹp đẽ dành cho một người phụ nữ anh tôn trọng, và phía sau đó, một tình cảm thầm kín, sâu sắc mà cả hai đều mơ hồ ý thức được nhưng chưa bao giờ dám vượt qua ranh giới mong manh của đạo đức và hoàn cảnh. Anh tặng cô món quà này không phải để mua chuộc hay dụ dỗ, mà như một lời nhắn gửi tinh tế: *"Cô xứng đáng được trân trọng, được nhìn thấy và cảm nhận vẻ đẹp, sự quyến rũ của chính mình. Dù thế giới ngoài kia có quên lãng, hãy nhớ rằng cô là một người phụ nữ tuyệt vời."*

"Cảm ơn em, Phong," Lan nói, giọng hơi nghẹn lại, một làn hơi ấm hiếm hoi len vào trái tim giá lạnh. "Món quà… thật sự rất ý nghĩa. Em đã quá tâm lý."

"Chỉ cần cô thích là được, không có gì đâu." Phong mỉm cười, rồi như sợ làm cô áy náy hoặc khó xử, anh vỗ nhẹ vào túi quà. "Thôi, cô về đi, trời sắp tối rồi. Chúc cô có một buổi tối sinh nhật thật vui vẻ, dù là thế nào đi nữa. Nhớ nhé, có gì cần, cứ gọi cho em."

Lan gật đầu, ôm chặt hộp quà vào lòng, cảm nhận hơi ấm từ bàn tay anh vừa chạm vào còn vương lại. Trên đường về nhà, ngồi trong khoang lái yên tĩnh, món quà của Phong được đặt cẩn thận trên ghế phụ, như một cục than hồng nhỏ, tỏa ra thứ hơi ấm nhẹ nhàng, sưởi ấm phần nào sự băng giá đang lan tỏa trong lòng cô sau tin nhắn và những con số vô tri của Minh. Nhưng đồng thời, nó cũng giống như một tấm gương, phản chiếu ra một sự so sánh đầy cay đắng: một người đàn ông không phải chồng cô lại hiểu và trân trọng nét đẹp, sự nữ tính của cô hơn chính người chồng của mình. Và nó đặt ra một câu hỏi day dứt: *Nếu mình mặc bộ váy này, mình sẽ mặc cho ai xem?*

***

Chiếc xe của Lan lặng lẽ lăn bánh vào sân trong của căn biệt thự khi ánh hoàng hôn cuối cùng đang tắt dần, để lại bầu trời một màu xám chì ảm đạm. Khu vườn im lìm, những bóng cây già in hình dài lên thảm cỏ xanh mướt được cắt tỉa cẩn thận. Căn nhà đồ sộ, với những ô cửa sổ kính lớn tối om, trông như một con quái vật đá đang ngủ yên.

Bước vào nhà, hương thơm của món canh chua đang sôi trên bếp tỏa ra, quyện với mùi cơm mới. Hương đang lúi húi trong bếp. Thấy Lan, cô ngẩng lên, trên khuôn mặt nhỏ nhắn nở một nụ cười chân thành hơn mọi khi: "Chị về rồi ạ? Chúc mừng sinh nhật chị! Em có làm một ít bánh flan, để trong tủ lạnh, chị ăn thử nhé."

Một chút ấm áp thật sự chạm vào lòng Lan. "Cảm ơn em nhiều." Cô mỉm cười đáp lễ, ánh mắt liếc nhìn chiếc bàn ăn dài đã được trải khăn, trên đó có một chiếc bánh kem nhỏ xinh, màu trắng hồng, được trang trí đơn giản bằng vài quả dâu tây tươi – có lẽ là tác phẩm của Hương. Dù đơn giản, nó vẫn có sự chăm chút.

"À, bố Vũ có nhờ em đưa cho chị cái này từ sáng," Hương nói, lau tay vào chiếc tạp dề rồi mở ngăn kéo bàn bếp, lấy ra một phong bì nhỏ màu nâu sẫm, làm từ giấy dày, loại thường dùng trong các cửa hàng trang sức hay đồ lót cao cấp. Phong bì có chút dày cộm, nhưng không cứng như đựng tiền. Hương đưa nó cho Lan, ánh mắt thoáng qua một chút tò mò, nhưng không hỏi.

Lan nhận lấy, cảm thấy trái tim đập hơi nhanh. "Cảm ơn em." Cô nói, rồi ôm cả tập giáo án, túi xách và phong bì bí ẩn, bước nhanh lên cầu thang về phòng riêng. Cô cần không gian tách biệt, cần sự riêng tư tuyệt đối để đối mặt với những gì bên trong.

Cánh cửa phòng ngủ khép lại, khóa then cài nhẹ. Lan đặt đồ đạc xuống, thở một hơi dài. Cô ngồi xuống mép giường, trên tay là phong bì màu nâu. Sau một vài giây do dự, cô dùng móng tay cẩn thận bóc miệng phong bì ra. Bên trong không có thiệp, không có lời nhắn. Chỉ có một chiếc hộp nhỏ bằng nhung êm ái, màu đỏ thẫm, sang trọng, có kích thước vừa bằng lòng bàn tay. Trên nắp hộp có thêu một chữ "L" cách điệu bằng chỉ vàng lấp lánh – chữ cái đầu tên cô.

Tim Lan đập thình thịch, một cảm giác bất an mơ hồ len lỏi. Cô mở chiếc hộp ra. Và suýt nữa, cô đánh rơi nó xuống sàn.

Bên trong, nằm trên lớp lụa trắng mịn, là một bộ đồ ngủ. Nhưng nó tuyệt đối không phải là thứ mà một người bố chồng – dù có quan tâm đến đâu – nên tặng cho con dâu của mình.

Chất liệu là lụa tơ tằm mỏng tang, loại cao cấp nhất, gần như trong suốt như làn sương, màu hồng phấn nhạt – màu của sự nữ tính ngọt ngào, của sự gợi cảm tinh tế và đầy mời gọi. Kiểu dáng là một bộ váy babydoll ngắn, xòe nhẹ ở phần gấu, với đường viền ren đen tinh xảo, cầu kỳ chạy quanh cổ áo hình trái tim và hai ống tay ngắn cộc. Phần thân váy ngắn chỉ che ngang đùi. Kèm theo là một chiếc quần lót cùng chất liệu lụa mỏng manh, cũng được điểm xuyết bằng đường ren đen tinh tế ở viền. Toàn bộ được đặt trong hộp một cách hoàn hảo, như một tác phẩm nghệ thuật. Nó đẹp, đắt tiền một cách không phải bàn cãi, và cực kỳ gợi cảm. Nhưng sự gợi cảm ấy không nằm ở vẻ đẹp thuần túy, mà mang theo một hàm ý đầy ẩn ức, vượt xa khỏi mọi ranh giới của tình cảm gia đình thông thường, của sự quan tâm thuần túy giữa bố chồng và con dâu. Nó là thứ một người đàn ông trưởng thành, với những ham muốn và ý đồ rõ rệt, tặng cho người tình, cho người phụ nữ mà anh ta khao khát chiếm hữu, muốn khêu gợi và muốn thấy trong tình trạng mong manh nhất.

Sự vắng mặt hoàn toàn của thiệp hay lời nhắn càng làm tăng thêm tính chất đáng sợ của món quà. Sự im lặng của nó còn lấp lánh và đầy đe dọa hơn cả ngàn lời nói. Nó như một tuyên ngôn thầm lặng, một sự xâm phạm được bọc trong lớp vỏ lịch sự, sang trọng. Ông Vũ, qua món quà tinh vi và đầy toan tính này, đang nói với cô một cách rõ ràng rằng ông nhìn thấy cô không chỉ là con dâu, là một thành viên trong gia đình. Ông thấy được vẻ đẹp nữ tính, sự trẻ trung, quyến rũ của cô, và… muốn khẳng định sự nhận biết ấy, muốn đánh dấu sự chú ý của mình theo cách riêng, đầy ẩn ý và nguy hiểm.

Lan cảm thấy mặt mình nóng bừng lên, không phải vì xấu hổ hay ngại ngùng, mà vì một cảm giác bị xâm phạm sâu sắc, một sự vi phạm thô bạo vào ranh giới cá nhân, lẫn với một nỗi sợ hãi mơ hồ, lạnh toát chạy dọc sống lưng. Bàn tay cô run run đóng chiếc hộp nhung lại, như chạm phải một con rắn độc. Cô muốn ném nó vào thùng rác ngay lập tức, muốn xé tan nó ra, nhưng một sự kiềm chế vô hình nào đó lại giữ cô lại. Sự phức tạp của mối quan hệ, của hoàn cảnh sống chung dưới một mái nhà, của lòng biết ơn (dù có phần ép buộc) đối với sự quan tâm của ông trong thời gian qua, và cả nỗi sợ làm phức tạp thêm bầu không khí vốn đã ngột ngạt – tất cả khiến cô bị mắc kẹt trong sự lựa chọn. Nhận nó, cô như ngầm thừa nhận một sự đồng ý, một sự mặc nhiên chấp nhận những ẩn ý đằng sau, mở ra một cánh cửa nguy hiểm. Vứt nó đi hoặc từ chối, cô có thể làm tổn thương lòng tự trọng, thậm chí là sự "quan tâm" của ông Vũ, và kéo theo những hệ lụy khó lường trong gia đình.

Cô đặt chiếc hộp nhung đỏ xuống giường, như đặt một trái bom nổ chậm. Rồi ánh mắt cô hướng sang chiếc hộp carton trắng đơn giản đặt cạnh đó – món quà của Phong. Một sự tương phản chói lọi, đầy kịch tính. Một bên là bộ váy đen quyến rũ, táo bạo, dành cho một người phụ nữ độc lập, được tặng với sự ngưỡng mộ chân thành, tôn trọng, như một lời khẳng định giá trị bản thân. Một bên là bộ đồ ngủ mỏng manh, ngọt ngào đầy ẩn ý, từ một người đàn ông đáng lẽ phải giữ khoảng cách an toàn, mang theo sự xâm phạm và dục vọng được ngụy trang dưới lớp vỏ quan tâm. Và ở trên chiếc điện thoại im lặng, là dòng tin nhắn lạnh lùng cùng những con số vô tri vô giác từ người chồng – người duy nhất trên danh nghĩa có quyền và nên là người tặng cô những món quà kiểu này, nhưng lại chọn cách trốn tránh hoàn toàn trách nhiệm cảm xúc, thay thế nó bằng giải pháp tài chính tiện lợi.

Sự tương phản sắc nét ấy, sự va đập của ba thông điệp hoàn toàn khác biệt, khiến Lan choáng váng, đầu óc quay cuồng. Cô đứng dậy, đi đến tủ quần áo rộng lớn chiếm nguyên một bức tường, mở cánh cửa kính trượt nhẹ nhàng. Bên trong được thiết kế như một showroom nhỏ, với hệ thống đèn chiếu sáng: hàng trăm bộ quần áo được treo ngay ngắn, phân loại theo màu sắc và mục đích sử dụng. Nào là những bộ váy công sở thanh lịch bằng lụa, len, nào là những bộ đồ ở nhà bằng cashmere mềm mại, nào là những bộ đầm dạ hội lộng lẫy, đính cườm, đính ngọc của các nhà mốt nổi tiếng. Tất cả đều đẹp, đều hợp thời, đều là những thứ "một bà vợ của giám đốc Lê Quang Minh nên có". Chúng là công cụ để cô hoàn thành vai diễn của mình trong xã hội. Nhưng có bao nhiêu trong số đó thực sự là thứ *cô* thích, *cô* chọn? Có bao nhiêu bộ khi mặc lên khiến cô cảm thấy mình là chính mình, cảm thấy vui vẻ, tự tin, hay chỉ đơn giản là "phù hợp"?

Cô quay lại, lấy bộ váy đen của Phong ra khỏi hộp, treo nó lên móc, để trước mặt. Màu đen huyền bí, sâu thẳm, những đường cắt tinh xảo ôm sát theo hình mẫu, hàng khuy pha lê lấp lánh. Cô hình dung mình mặc nó. Sẽ thế nào nhỉ? Chất lụa mát lạnh ôm lấy da thịt, đường cong cơ thể được tôn lên, sống lưng lộ ra trong sự khoe khoang kiêu hãnh. Cô có dám không? Dám mặc nó đi đâu? Và nếu có, cô sẽ mặc nó cho ai xem? Cho chính mình trong gương? Cho một bữa tiệc nào đó mà cô không có? Hay cho… một người nào đó dám nhìn thấy và trân trọng vẻ đẹp thật sự của cô?

Rồi ánh mắt cô lại hướng về chiếc hộp nhung đỏ nằm im trên giường, như một vết máu tươi trên nền ga trắng tinh. Một cảm giác ghê sợ, lẫn với một sự tò mò bệnh hoạn, mời gọi, khiến cô bước lại gần, mở nó ra một lần nữa. Bộ đồ ngủ màu hồng phấn nằm đó, mong manh, ngọt ngào đến rợn người, đầy sự mời gọi nguy hiểm. Cô không dám chạm tay vào chất liệu. Nó như hiện thân của những ràng buộc phức tạp, của những dục vọng bị kìm nén, của những mối quan hệ méo mó, bệnh hoạn đang âm ỉ cháy trong lòng ngôi nhà sang trọng này. Nó là cái bẫy.

Buổi tối, bữa cơm gia đình diễn ra trong phòng ăn rộng dưới ánh đèn chùm pha lê lấp lánh, với sự hiện diện của ông Vũ, Hương và Lan. Minh vắng mặt, như một điều hiển nhiên. Bà Hoa được Hương mang khay thức ăn lên tận phòng, chăm sóc từng thìa. Ông Vũ ngồi ở đầu bàn, ăn uống chậm rãi, thanh nhã, thỉnh thoảng mới hỏi Lan vài câu về công việc ở trường, về tình hình học sinh, giọng điệu bình thường, ân cần, đúng mực của một người bố chồng. Không một ám chỉ nào về món quà. Nhưng ánh mắt của ông thỉnh thoảng lại lướt qua người cô, nhanh, tinh tế, sắc như dao, như đang chờ đợi, đang quan sát phản ứng của cô, đang thăm dò suy nghĩ của cô về món quà đầy ẩn ý kia.

Lan ăn trong sự căng thẳng ngầm, từng miếng nhai như đầy sạn. Cô cảm thấy mình như đang diễn một vở kịch câm, với những lớp nghĩa chồng chéo, những mật mã chỉ cô và ông Vũ mới hiểu. Hương, ngồi bên cạnh, có vẻ cảm nhận được sự khác thường trong không khí, nhưng chỉ im lặng, đôi mắt nhanh nhạy liếc nhìn qua lại giữa hai người với vẻ tò mò ngày càng rõ.

Kết thúc bữa ăn, khi Lan đứng dậy muốn giúp Hương dọn dẹp, ông Vũ mới lên tiếng, giọng trầm ấm, bình thản, nhưng mỗi từ đều được nhấn nhẹ một cách có chủ đích: "Con Lan, bố có chút quà sinh nhật nhỏ cho con, Hương đã đưa cho con rồi chứ?"

Một khoảnh khắc im lặng chết người bao trùm cả căn phòng. Tiếng bát đũa chạm nhau của Hương ngừng bặt. Lan cảm thấy cổ họng khô lại, như có ai bóp nghẹn. Cô gật đầu nhẹ, giọng khẽ, gần như không thành tiếng: "Dạ, con có nhận. Con… cảm ơn bố."

"Ừ," ông Vũ gật đầu, một nụ cười nhẹ nở trên môi, nhưng đôi mắt đằng sau cặp kính thì không hề biến chuyển, vẫn lạnh lùng, thăm dò. "Bố thấy con suốt ngày bận rộn, ở trường thì nghiêm túc, về nhà cũng toàn đồ chỉnh tề. Đôi khi phụ nữ cũng nên có chút đồ… riêng tư, thoải mái hơn, nữ tính hơn, để cho chính mình thôi." Lời giải thích nghe có vẻ hợp lý, quan tâm. Nhưng từ "riêng tư" và cụm "cho chính mình thôi" được buông ra một cách chậm rãi, nghe đầy vẻ ẩn ý, gợi mở, như một lời nhắc nhở, một sự sở hữu gián tiếp.

"Dạ, vâng. Bố… quá kỹ rồi," Lan đáp, không biết nói gì hơn, chỉ mong cuộc đối thoại chết người này kết thúc.

Ông Vũ đứng dậy, dùng khăn ăn lau mép một cách cẩn thận. Trước khi rời bàn, ông quay lại nhìn cô một lần nữa, ánh mắt sâu thẳm, khó hiểu, dường như có một tia lửa gì đó lóe lên rồi vụt tắt. "Chúc con có một sinh nhật thật… ý nghĩa."

Khi chỉ còn lại Lan và Hương trong bếp, tiếng nước chảy rì rầm, Hương mới khẽ hỏi, giọng đầy tò mò được kiềm chế: "Bố Vũ tặng chị cái gì thế? Cái phong bì kia… trông sang trọng quá."

Lan rửa tay dưới vòi nước, cố giữ giọng bình thản: "Chỉ là… một bộ đồ ngủ thôi."

Hương "ồ" lên một tiếng, rồi im bặt. Nhưng ánh mắt cô nhìn Lan trở nên vô cùng phức tạp: có sự tò mò sâu sắc, có một chút ghen tị mơ hồ (vì được tặng quà đắt tiền?), và hơn hết, một sự hiểu biết mơ hồ, bản năng về sự không ổn, sự vượt rào trong món quà ấy. Có lẽ, với tư cách là một người phụ nữ trẻ và cũng đang sống trong bầu không khí gia đình phức tạp này, cô có thể cảm nhận được phần nào hàm ý nguy hiểm đằng sau lớp vỏ lịch sự.

Đêm xuống trĩu nặng. Lan một mình trong căn phòng ngủ tĩnh mịch, chỉ có ánh đèn ngủ vàng nhạt chiếu xuống. Cô ngồi trước chiếc bàn trang điểm lớn bằng gỗ mun bóng loáng, hai món quà được đặt cạnh nhau, tạo thành một bức tranh tương phản đầy kịch tính: một bên là chiếc hộp nhung đỏ kín đáo, nguy hiểm, đầy dục vọng ngầm; một bên là chiếc hộp carton trắng đơn giản, với bộ váy đen quyến rũ, tự do, đầy khát vọng được là chính mình.

Cô mở hộp váy đen của Phong ra lần nữa, đứng dậy, cởi bỏ bộ đồ ở nhà bằng lụa mềm màu xám nhạt. Cô mặc bộ váy đen vào, từ từ kéo khóa phía sau. Chất lụa satin mát lạnh tức thì ôm sát lấy cơ thể, như một làn da thứ hai, tôn lên từng đường cong một cách hoàn hảo, vừa kín đáo vừa gợi cảm đến nghẹt thở. Cô quay người trước tấm gương dài. Hình ảnh phản chiếu khiến cô sửng sốt, đứng im như tượng.

Đó không phải là cô giáo Lan dịu dàng, mẫu mực. Cũng không phải là con dâu nhà họ Lê ngoan hiền, chỉn chu. Đó là một người phụ nữ hoàn toàn khác: bí ẩn, quyền lực, đầy sức hút đến mức nguy hiểm, với đôi mắt sâu thẳm chứa đựng một nỗi buồn thăm thẳm và… một sự cô đơn tột cùng. Màu đen huyền bí làm nổi bật làn da trắng ngần, đường cong cơ thể dưới ánh đèn mờ gợi cảm một cách đầy kiêu hãnh. Cô nhìn mình, và nước mắt bất chợt trào ra, lặng lẽ, nóng hổi, chảy dài trên gò má. Cô khóc, không phải vì buồn bã, mà vì một cảm giác xót xa, tiếc nuối đến đau lòng. Cô tiếc cho người phụ nữ trong gương, người đã bị lãng quên, bị chôn vùi quá lâu dưới lớp vỏ hoàn hảo, dưới những vai diễn xã hội. Cô tiếc cho những năm tháng tuổi trẻ đang trôi qua trong sự vô cảm, cho những khát khao, những ham muốn bị kìm nén, cho quyền được là chính mình, được yêu và được yêu một cách nồng nhiệt.

Rồi cô nhìn sang chiếc hộp nhung đỏ. Một cảm giác ghê sợ, lẫn với một sự tò mò bệnh hoạn, tăm tối, lại khiến cô mở nó ra. Bộ đồ ngủ màu hồng phấn nằm đó, mong manh, ngọt ngào và đầy mời gọi chết người. Cô không dám chạm vào nó. Nó như hiện thân của những xiềng xích vô hình, của những mối quan hệ ràng buộc phức tạp, của những dục vọng bị kìm nén và những toan tính đen tối đang âm ỉ trong lòng ngôi nhà sang trọng này. Nó là hiện thân của cái bẫy mà cô đang bước vào.

Đêm sinh nhật thứ 28 của Trần Thùy Lan kết thúc trong căn phòng tĩnh mịch, dưới ánh đèn vàng mờ ảo, với hình ảnh một người phụ nữ xinh đẹp tuyệt trần trong bộ váy đen quyến rũ đứng khóc lặng lẽ trước gương, bên cạnh là món quà gợi cảm đầy ẩn ý, nguy hiểm từ bố chồng, và trên chiếc điện thoại im lặng, lời chúc lạnh lùng cùng những con số vô hồn từ người chồng danh nghĩa.

Ba món quà. Ba thông điệp hoàn toàn khác biệt, như ba con đường chĩa ra trước mặt cô. Một sự thờ ơ, vô tâm đến tàn nhẫn, từ người đáng lẽ phải gần gũi nhất. Một sự ngưỡng mộ, trân trọng chân thành nhưng không thuộc về, từ một người đứng ngoài vòng cương tỏa. Và một sự quan tâm vượt rào, đầy dục vọng ngầm và nguy hiểm, từ một người đáng lẽ phải là chỗ dựa an toàn. Tất cả cùng nhau vẽ nên một bức tranh bi kịch sâu sắc về sự cô đơn thăm thẳm, về những khát khao bị bóp nghẹt, về sự mất phương hướng của một người phụ nữ mang tên Lan. Cô như đứng ở ngã ba của số phận, mỗi con đường đều mờ mịt, đều dẫn đến những hệ lụy, những đổ vỡ không thể lường trước. Và đêm nay, trong sự cô đội tột cùng, cô chỉ biết khóc cho chính mình, cho người phụ nữ trong gương đã quá lâu không được là chính mình, và cho một tương lai bấp bênh, đầy bão tố đang chờ đợi phía trước. Tiếng khóc của cô nhỏ bé, nghẹn ngào, bị nuốt chửng trong sự im lặng đáng sợ của căn biệt thự rộng lớn.

---
 
vietbet
javhd

Có thể bạn quan tâm

Trả lời
0
Lượt xem
17K
anime sex
cliphot
Back
Top