lc88
mb66
ho88

Cô giáo Lan (Chương 2)

hang7991

Tập sự
Tham gia
16/4/25
Bài viết
10
Cảm xúc
17
Điểm
3
Nơi ở
Đà Nẵng
Tín dụng
0.0
Giới tính
Nữ
Chương 2: Căn Biệt Thự Lặng Im
Ánh bình minh thứ bảy không mang đến sự hân hoan hay náo nhiệt cho căn biệt thự ba tầng nằm im lìm trong con ngõ yên tĩnh. Nó chỉ là một sự chuyển giao màu sắc: từ màu đen dày đặc của màn đêm sang màu xám nhạt, rồi dần dần những tia nắng yếu ớt mới dám len lỏi qua những tấm rèm trắng tinh khôi được giặt mỗi tuần, rải những vệt sáng vàng nhợt nhạt, lạnh lẽo lên mặt sàn gỗ mun bóng loáng như gương. Sự tĩnh lặng buổi sáng ở đây không phải là sự yên bình đáng mơ ước, mà là một sự im lặng được bảo dưỡng kỹ lưỡng, một trật tự được thiết lập nghiêm ngặt, nặng nề đến mức gần như có thể nghe thấy tiếng va chạm của những phân tử bụi nhỏ bé đang chậm rãi rơi xuống.

Lan thức dậy trong căn phòng tĩnh mịch, trên chiếc giường king-size trải ga trắng tinh khôi. Bên cạnh, nửa bên kia của chiếc chăn lông vũ sang trọng vẫn phẳng phiu, không một vết lằn, những chiếc gối được xếp ngay ngắn, thẳng hàng như những người lính canh gác cho sự trống vắng. Minh có lẽ đã làm việc đến rạng sáng trong phòng làm việc, hoặc đã về phòng khi cô đã chìm vào giấc ngủ mệt mỏi, và lại ra đi từ lúc nào khi bình minh chưa ló dạng. Cô không thèm hỏi, cũng chẳng buồn đoán. Việc ấy đã trở thành một phần của nhịp điệu sống, một điệp khúc buồn tẻ mà cô đã thuộc lòng: chờ đợi, thất vọng, và cuối cùng là sự chấp nhận lặng lẽ.

Cô ngồi dậy, kéo tấm chăn mỏng bằng lụa màu ngà quấn quanh người, bước chân trần xuống sàn nhà lạnh giá. Cửa sổ phòng ngủ mở hé, để lại một khe hở nhỏ đón gió. Không khí sớm mai mang theo hơi lạnh se se của tiết trời cuối thu, cùng mùi ẩm mốc thoảng qua của những tán cây già trong vườn. Cô đứng đó một lúc, nhìn ra khoảng sân rộng phía trước, nơi những luống hoa hồng được cắt tỉa gọn gàng đang khẽ rung rinh. Tất cả đều đẹp, đều chỉn chu, và đều vô cùng xa lạ.

Cô bước ra khỏi phòng, đi dọc hành lang tầng hai được trải thảm dày màu xám. Âm thanh bước chân nhẹ nhàng của cô bị lớp thảm hút hết, biến mất một cách tức tưởi. Dọc hành lang, những bức tranh trừu tượng đắt tiền được treo thẳng tắp, những chiếc đèn tường bằng đồng mạ vàng sáng bóng, tất cả đều như đang trong một cuộc triển lãm tĩnh vật vĩnh cửu.

Khi cô bước xuống cầu thang gỗ óc chó uốn lượn thanh thoát, hương thơm đầu tiên đập vào khứu giác là mùi cà phê mới pha, đắng và nồng, tỏa ra từ hướng bếp phía sau. Nó quyện lẫn với mùi sáp thơm tinh tế luôn được đốt trong phòng khách – một loại hương vani pha gỗ đàn hương đắt tiền, nhưng giờ đây ngửi lâu lại thấy ngột ngạt. Mọi thứ trong tầm mắt đều sạch sẽ, ngăn nắp đến mức hoàn hảo, đến mức phi tự nhiên. Không một tờ giấy vụn, không một hạt bụi trên kệ, không một cuốn sách đặt sai chỗ. Căn nhà này giống như một bức tranh tĩnh vật được vệ sinh bằng cồn y tế, sạch sẽ và lạnh lẽo.

Và rồi, âm thanh đầu tiên phá vỡ sự tĩnh lặng giả tạo ấy vang lên, xé toạc bầu không khí vô trùng: một tràng ho khan, dài, đứt quãng, khàn đục, như được kéo ra từ sâu trong lồng ngực đầy bệnh tật. Tiếng ho của bà Hoa. Nó vang lên từ căn phòng đặc biệt ở cuối hành lang tầng một, phía đối diện với phòng khách. Mỗi lần như vậy, nó như một lời nhắc nhở dai dẳng, một điệp khúc đau đớn về sự hiện diện của bệnh tật, của sự suy tàn, của thời gian không thể đảo ngược đang diễn ra chậm rãi nhưng không khoan nhượng ngay trong trái tim của ngôi nhà hoàn hảo này. Nó là vết rạn thực tế duy nhất không thể che giấu được.

Cánh cửa gỗ màu nâu sẫm của phòng bệnh hé mở, không một tiếng động. Ông Vũ bước ra, trên tay cầm một khay nhỏ bằng gỗ mun, bên trên đặt một ly nước lọc trong vắt và mấy vỉ thuốc được bóc sẵn. Ở tuổi 55, ông vẫn là hiện thân của một quý ông thành đạt, lịch lãm. Dáng người cao, thẳng, vai rộng, mặc một bộ đồ ở nhà bằng vải linen màu be nhạt, cắt may hoàn hảo, không một nếp nhăn. Mái tóc đen dày được chải gọn gàng ra sau, chỉ điểm xuyết vài sợi bạc lấp lánh ở hai bên thái dương, tạo thêm vẻ từng trải. Khuôn mặt vuông chữ điền với sống mũi cao, cằm nở, đầy nét cương nghị của một người từng nắm giữ trọng trách. Nhưng đôi mắt dưới cặp kính gọng titan mỏng, trong suốt lại ẩn chứa một vũ trụ của sự mệt mỏi sâu thẳm, của những lo toan dồn nén, và một thứ gì đó khác, tăm tối hơn, khó gọi tên.

Ánh mắt ông quét qua không gian, dừng lại ở Lan đang đứng giữa cầu thang. Một tia sáng lóe lên trong đáy mắt, nhanh như chớp, tinh tế đến mức có thể là ảo giác. “Con dậy rồi à?” Giọng ông trầm ấm, vang vọng nhẹ trong không gian rộng, đầy vẻ trưởng bối, nhưng có một sự mềm mại khác thường khi nói với con dâu. “Bố vừa cho mẹ uống thuốc xong. Đêm qua bà không ngủ được nhiều, hôm nay người hơi mệt.”

“Dạ,” Lan đáp, giọng nhẹ nhàng, kính cẩn, cô bước nốt những bậc thang còn lại. “Con xuống pha thêm cà phê giúp bố.”

“Không cần đâu con.” Ông bước lại gần, đặt khay thuốc lên chiếc bàn bằng đá cẩm thạch trắng trong hành lang với một động tác cẩn trọng tuyệt đối. Khoảng cách giữa hai người thu hẹp lại chỉ còn vài bước chân. Lan có thể ngửi thấy rõ mùi xà phòng thơm nhẹ kiểu cổ điển, mùi thuốc lá hảo hạng thoảng qua, và một mùi rượu brandy rất nhẹ – có lẽ ông đã uống một ngụm nhỏ để trấn an thần kinh sau một đêm trông vợ. “Bố tự làm được. Con cứ lo cho bản thân.” Ông đưa tay lên, bàn tay lớn, với những ngón tay dài, gân guốc, như định chạm vào má cô, nhưng rồi dừng lại giữa không trung, chỉ khẽ chỉ về phía quầng thâm nhẹ, thoáng qua dưới đôi mắt của Lan. Cử chỉ đó, trên bề mặt là sự ân cần của một người bố, nhưng lại mang một sự xâm phạm tinh tế, một sự quan sát quá gần vào không gian riêng tư của cô. “Con ngủ không ngon à? Trông có vẻ mệt mỏi.”

Lan cảm thấy một làn gió lạnh chạy dọc sống lưng. Cô lùi nhẹ một bước, một phản xạ vô thức. “Dạ, con ngủ được ạ. Có lẽ do thời tiết thay đổi.” Cô nói, cố gắng giữ giọng điệu bình thản. “Cảm ơn bố quan tâm.”

Một nụ cười nở trên môi ông Vũ, nhưng nó chỉ là sự vận động của các cơ mặt, hoàn toàn không chạm đến được đôi mắt đằng sau lớp kính trong suốt. “Ừ. Có gì cần, cứ nói với bố. Đừng khách sáo.” Rồi ông quay đi, bước về phía bếp với dáng đi vẫn thẳng thớm, uy nghi, nhưng dường như có một gánh nặng vô hình đè lên đôi vai rộng, khiến mỗi bước chân trở nên nặng nề hơn, chậm rãi hơn.

Lan thở ra một hơi nhẹ, cảm giác ngột thở vừa rời đi. Cô quay sang hướng phòng khách rộng rãi, nơi ánh sáng ban ngày đang tràn ngập qua bức tường kính lớn từ trần đến sàn, làm bừng sáng cả không gian với nội thất tối giản, sang trọng.

Và cô bắt gặp ánh mắt của Tuấn.
Anh ta đang ngả người trên chiếc sofa da màu xám lớn nhất, hai chân duỗi dài trên bàn trà kính, một tay cầm điều khiển TV đang lướt qua các kênh với tốc độ chóng mặt, tay kia cầm điện thoại, ngón tay cái lướt liên tục. Tuấn, 29 tuổi, có những nét tương đồng với Minh – cùng chiếc cằm chẻ, cùng đôi mắt một mí nhưng dài – nhưng tất cả đều được biến tấu theo một phiên bản phóng khoáng hơn, bất cần hơn, và thiếu đi sự kỷ luật sắt đá của người anh trai. Anh ta mặc một chiếc quần shorts rách đùi kiểu thời trang, một chiếc áo thun đen in hình một ban nhạc rock nào đó đã phai màu, mái tóc nâu hơi dài được buộc lỏng lẻo sau gáy, vài lọn tóc xoăn rũ xuống trán. Khi Lan đi ngang qua cửa phòng khách để vào bếp, ánh mắt của Tuấn từ màn hình TV liếc sang cô một cách chậm rãi, như một con mèo lười biếng quan sát con mồi di chuyển. Cái nhìn ấy lướt từ trên xuống dưới, từ mái tóc búi thấp còn hơi rối của cô, xuống chiếc cổ thon, dừng lại ở đường cong dưới lớp áo choàng bằng lụa mỏng manh mà cô khoác trên người, rồi tiếp tục trượt xuống đôi chân trần trắng ngần. Ánh mắt ấy dừng lại một giây quá lâu, đầy vẻ ước lượng, thậm chí là… thưởng thức, trước khi nhanh chóng quay trở lại màn hình TV, như không có chuyện gì xảy ra. Khóe miệng anh ta nhếch lên một nửa nụ cười khó hiểu, vừa như mỉa mai, vừa như thích thú.

“Chào chị,” Tuấn nói, giọng lơ đãng, kéo dài, không thiếu sự tôn trọng bề mặt theo đúng phép tắc gia đình, nhưng hoàn toàn không có một chút thân mật, ấm áp thực sự nào. Nó giống như một câu chào tự động được phát ra.

“Chào em,” Lan đáp, giọng điệu bình thản, mặt hướng thẳng về phía trước, cố gắng phớt lờ hoàn toàn cảm giác khó chịu, thậm chí là bị xâm phạm khi bị nhìn ngắm như một món hàng. Cô bước nhanh hơn, như muốn thoát khỏi tầm mắt của anh ta.

Trong căn bếp rộng rãi, sáng sủa với đầy đủ thiết bị hiện đại nhập khẩu, Hương đang bận rộn. Cô mặc một bộ đồ ở nhà bằng vải cotton giản dị màu xanh lam nhạt, đã cũ nhưng sạch sẽ, tóc buộc đuôi ngựa cao để lộ chiếc cổ nhỏ nhắn. Trên tay cô là một cây chổi lông gà dài và một cái hốt rác bằng nhựa, đang cúi xuống quét những mẩu vụn không rõ từ đâu ra – có lẽ là từ mấy chậu cây cảnh, hay từ ngoài sân theo chân ai đó vào. Dáng người cô nhỏ bé, nhanh nhẹn, mỗi động tác đều dứt khoát và hiệu quả, nhưng toàn bộ tư thế lại toát lên một sự mệt mỏi cố hữu, một gánh nặng âm thầm đè lên đôi vai gầy.

Khi Lan bước vào, Hương ngẩng lên. Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, trước khi kịp điều chỉnh biểu cảm, ánh mắt của cô dính chặt lấy Lan. Nó là một sự pha trộn phức tạp, chồng chéo: *Ghen tị* rõ rệt với vẻ ngoài chỉn chu, tươi tắm của chị dâu dù mới vừa thức dậy – da mặt sáng, dáng người thon thả dưới lớp áo choàng lụa đắt tiền; *Khó chịu* với sự hiện diện thanh thoát, nhàn hạ của cô trong không gian mà cô phải vất vả lau chùi, dọn dẹp mỗi ngày; *Tò mò* về cuộc sống thực sự đằng sau vẻ ngoài hoàn hảo ấy; và một chút gì đó rất mơ hồ, như *sự thán phục bị ép buộc*. Rồi tất cả những cảm xúc ấy nhanh chóng bị dập tắt, thay thế bằng một nụ cười xã giao, hơi gượng gạo, như một tấm màn che.

“Chị dậy rồi ạ?” Giọng Hương cao, hơi the thé, nhưng cố gắng làm dịu lại. “Em vừa pha cà phê xong, còn nóng, chị uống không?”

“Cảm ơn em. Chị tự lấy được,” Lan nói, cố gắng rót vào giọng nói một chút thân thiện chân thành. Cô đi đến chiếc máy pha cà phê tự động đắt tiền, lấy một chiếc tách sứ trắng có viền vàng từ tủ. “Sáng nay em dọn dẹp sớm thế? Cũng mới 7 giờ.”

“Dạ,” Hương đáp, quay lại tiếp tục công việc, giọng nói vọng ra từ phía cô đang cúi xuống. “Bệnh của mẹ, bác sĩ dặn phòng ốc phải sạch sẽ, bụi bặm chút thôi cũng không được, sợ nhiễm trùng đường hô hấp.” Giọng cô có một chút oán trách thầm kín, nhưng được kiềm chế. “Mà anh Tuấn với anh Minh thì… chắc chị cũng biết, không để ý mấy chuyện này đâu. Toàn em với chị, với bố Vũ phải lo. Bố Vũ thì lo chính, còn em với chị… phụ giúp thôi.”

Lan gật đầu, rót cà phê vào tách, cảm thấy một sự đồng cảm chân thật trào lên. Cô hiểu rõ gánh nặng của Hương hơn ai hết – một người vợ trẻ mới 26 tuổi, làm nội trợ toàn thời gian trong một gia đình phức tạp, đầy những mối quan hệ ngầm và áp lực vô hình. Cô phải chăm sóc mẹ chồng bệnh tật triền miên, chiều chuộng một người chồng vô tâm, bất cần, và sống dưới cái bóng của một người chị dâu được xã hội đánh giá cao. Hương thậm chí còn không có được vị thế độc lập về tài chính và danh vọng xã hội như cô. Cô ấy bị mắc kẹt hoàn toàn trong bốn bức tường sang trọng này.

“Khổ em rồi,” Lan nói, giọng chân thành, bước lại gần một chút. “Có gì chị phụ với em. Tuần sau chị nghỉ hè, rảnh hơn.”

Hương ngừng tay, nhìn lên Lan một lần nữa. Ánh mắt phức tạp lại trỗi dậy. Lần này, ngoài sự ghen tị và khó chịu, có thêm một chút gì đó như cảm kích, nhưng đồng thời cũng như muốn giữ một khoảng cách an toàn, như thể sự cảm thông của Lan là một thứ gì đó khiến cô bối rối, thậm chí… tổn thương lòng tự trọng. “Dạ, không sao đâu chị. Chị còn bận việc trường lớp, việc lớn. Mấy việc lặt vặt này em làm quen rồi. Một mình cũng xong.”

Cuộc trò chuyện nhỏ, đầy ngập ngừng và những điều không nói ra, bị cắt ngang đột ngột bởi một tràng ho dữ dội hơn, kéo dài hơn, vang lên từ phòng bệnh. Tiếng ho như muốn xé toạc phổi, kèm theo tiếng thở rít khó nhọc. Ông Vũ vội vã từ phòng ăn nhỏ bước ra, khuôn mặt đầy vẻ lo lắng thật sự, nhưng cũng có một chút bực bội khó giấu.

“Hương!” Giọng ông cất lên, hơi gấp, nhưng vẫn cố giữ sự bình tĩnh. “Mau lấy cho bố cái máy xông mũi họng! Trong tủ thuốc trên lầu, ngăn trên cùng!”

“Dạ, vâng!” Hương vội vã bỏ chổi, chạy vụt ra khỏi bếp, bước chân nhanh nhẹn trên sàn.

Ông Vũ quay ngoắt vào phòng bệnh, để cửa mở toang. Từ góc nhìn của Lan trong bếp, qua khung cửa, cô có thể thấy một phần căn phòng tối màu, ngột ngạt. Bà Hoa, thân hình gầy gò, teo tóp dưới lớp chăn dày, nằm trên chiếc giường bệnh chuyên dụng với đủ thứ máy móc y tế xung quanh – máy đo oxy, máy truyền dịch, ống dẫn… Khuôn mặt bà nhăn nheo, xám xịt, đôi mắt nhắm nghiền lại trong cơn đau, miệng mở ra để thở, mỗi nhịp thở đều khó nhọc, như có ai đó bóp nghẹt lấy cổ họng. Ông Vũ ngồi xuống cạnh giường, một tay nhẹ nhàng nâng đầu bà lên, tay kia vỗ nhẹ, đều đặn vào lưng, giọng nói trầm ấm, kiên nhẫn vang lên, như một câu thần chú an ủi: “Hoa, bình tĩnh nào… Em bình tĩnh… Uống chút nước đi… Rồi, rồi, từ từ thôi…”

Cảnh tượng ấy vừa cảm động, vừa khiến người ta cảm thấy ngột ngạt đến khó thở. Sự chăm sóc tỉ mỉ, kiên nhẫn đến từng chi tiết của ông Vũ dành cho vợ là không thể chối cãi. Nhưng nó toát lên một vẻ gì đó quá hoàn hảo, quá đúng mực, như một nhiệm vụ được thực hiện với sự chính xác của cỗ máy, hơn là một sự chăm sóc xuất phát từ tình yêu thương thuần khiết, tự nhiên. Không khí trong phòng dường như đặc quánh lại bởi mùi thuốc sát trùng, mùi bệnh tật, mùi cơ thể già nua, và một nỗi buồn thảm, nặng nề, không lời nào có thể diễn tả.

Hương chạy xuống như bay, trên tay cầm chiếc máy xông. Cô đưa cho ông Vũ, ông gật đầu tạm, rồi cánh cửa phòng bệnh khép lại, nhưng tiếng rì rì đều đều của máy xông mũi họng vẫn có thể nghe thấy, một âm thanh cơ học, lạnh lẽo, xâm nhập vào sự im lặng.

Không gian tầng một trở lại với một sự im lặng khác, nặng nề hơn, đầy ám ảnh bởi hình ảnh vừa chứng kiến. Tiếng TV từ phòng khách vẫn vọng ra, một chương trình giải trí sáng sớm nào đó với tiếng cười giả tạo vang lên rộn rã, càng tô đậm thêm sự trống rỗng, giả tạo của các mối quan hệ trong ngôi nhà này. Tiếng cười ấy nghe như một sự chế giễu cay độc.

Lan cầm tách cà phê còn nóng hổi, quay lưng lại khung cảnh ấy, bước lên cầu thang. Cô cần thoát khỏi bầu không khí ngột ngạt, đè nén ấy, dù chỉ một lúc, trong căn phòng riêng của mình.

Buổi tối thứ bảy trôi qua trong sự tĩnh lặng dễ chịu hơn một chút, nhưng chỉ là bề ngoài. Minh vắng nhà, đi tiếp khách hàng quan trọng từ nước ngoài, một cuộc hẹn bất chợt mà anh thông báo qua tin nhắn ngắn ngủi. Ông Vũ ngồi trong phòng sách rộng rãi ở góc tầng một, dưới ánh đèn bàn màu hổ phách, đọc tờ báo tài chính buổi chiều. Lan ở trong phòng riêng trên tầng hai, ngồi bên bàn làm việc, tập trung soạn giáo án chi tiết cho tuần tới, cố gắng nhấn chìm mình trong công việc để quên đi sự trống trải. Tiếng TV từ phòng khách vẫn rì rầm, như một âm thanh nền quen thuộc cho sự cô độc.

Phòng của Tuấn và Hương nằm ở cuối hành lang tầng hai, đối diện với cầu thang dẫn lên tầng ba – nơi có phòng làm việc của Minh và một phòng tập nhỏ.

Trong căn phòng được trang trí theo phong cách industrial pha chút bohemian, trẻ trung nhưng hơi bừa bộn vì sự vô tâm của chủ nhân, Hương vừa tắm xong. Hơi nước ấm còn bốc lên từ làn da ửng hồng của cô. Cô ngồi trước chiếc bàn trang điểm bằng gỗ thô, thoa từng giọt serum dưỡng ẩm lên da mặt, động tác chậm rãi, như một nghi thức chăm sóc bản thân hiếm hoi. Trong tấm gương tròn có viền bằng đồng, cô thấy hình ảnh phản chiếu của Tuấn đang nằm dài trên chiếc giường lớn bằng gỗ sồi, lưng dựa vào một đống gối, chăm chú vào màn hình điện thoại sáng rực. Ánh sáng xanh từ màn hình chiếu lên khuôn mặt anh ta, làm lộ rõ những nét mệt mỏi, thờ ơ. Thỉnh thoảng, anh ta bật cười khúc khích một mình vì một video hài hước nào đó, tiếng cười nghe lạc lõng, ích kỷ trong không gian phòng ngủ.

Một cảm giác chua xót, lạnh lẽo, như nước đá chạy dọc sống lưng, len vào trái tim Hương. Đã bao lâu rồi anh ta không nhìn cô với ánh mắt của một người đàn ông đang nhìn người phụ nữ của mình – với sự mê đắm, với tình yêu, hay thậm chí chỉ là sự ham muốn đơn thuần? Đã bao tuần, bao tháng trôi qua mà họ không có một cuộc trò chuyện thực sự, không phải về việc nhà cửa, về tiền nong chi tiêu, hay về tình hình sức khỏe ngày một tệ đi của mẹ chồng? Cô cũng mới 26 tuổi, trái tim và cơ thể cô cũng có những nhịp đập, những khát khao được yêu thương, được quan tâm, được lắng nghe. Nhưng tất cả dường như bị chôn vùi, bị bóp nghẹt dưới lớp bụy dày của thói quen hờ hững, của sự thờ ơ vô tâm, và gánh nặng gia đình phức tạp này.

Cô đứng dậy, làn da mát lạnh sau khi thoa kem. Cô đi đến tủ quần áo, do dự một lúc, rồi lấy ra chiếc váy ngủ bằng lụa satin mỏng manh màu hồng phấn nhạt – một món quà Tuấn tặng cô từ rất lâu rồi, có lẽ từ những ngày đầu yêu nhau, khi anh ta còn nhiệt tình, còn biết quan tâm, còn nhìn cô như một báu vật. Chiếc váy vẫn còn mới, vì cô hiếm khi mặc. Hôm nay, một sự thôi thúc kỳ lạ, một nỗi tuyệt vọng mong manh, khiến cô mặc nó vào. Chất lụa mát lạnh, mềm mại ôm lấy cơ thể cô, tôn lên những đường cong trẻ trung.

Cô đi đến giường, ngồi xuống mép giường, cạnh chân Tuấn. Trái tim cô đập thình thịch, cổ họng khô lại.

“Anh Tuấn,” cô gọi, giọng nhỏ nhẹ, đầy ngập ngừng, như sợ làm phiền thế giới riêng của anh trên chiếc điện thoại.

“Ừ?” Tuấn đáp, thanh âm ngắn ngủn, mắt vẫn dán chặt vào màn hình sáng.

Một giọt nước mắt nóng hổi chực trào ra. Hương nuốt nước bọt, cố gắng kéo sự chú ý của anh bằng một chủ đề trung lập, một cái cớ. “… Hôm nay, em thấy chị Lan có vẻ… khác thường.”

Tuấn hạ thấp điện thoại xuống một chút, ánh mắt liếc sang cô, thoáng qua một chút tò mò, thậm chí là hứng thú. “Ồ? Sao em biết? Chị hai nói gì à?”

“Không,” Hương lắc đầu, tay cô vân vê mép chăn. “Sáng nay trông chị có quầng thâm dưới mắt, cả ngày ít nói, cứ như có tâm sự.” Cô dừng một chút, thêm vào. “Anh Minh hình như lại bận đi công tác? Sáng nay chị có nhắc.”

Tuấn nhún vai, một cử chỉ bất cần quen thuộc. “Anh hai lúc nào chả bận. Cả đời chỉ có công việc với công việc.” Giọng anh ta có chút mỉa mai, nhưng cũng có một sự thừa nhận ngầm, một chút… đồng cảm lạ kỳ. “Mà kể cũng lạ, thật. Anh hai có vợ đẹp thế, chu toàn thế ở nhà mà cứ như không, như cái bóng ấy. Phí của trời cho.”

Hương cảm thấy một nỗi cay đắng, chua xót ùa lên tận cổ họng, nghẹn lại. *Anh ta còn để ý đến việc chị Lan đẹp, còn để ý đến việc anh Minh thờ ơ, phí phạm. Vậy sao anh ta không để ý đến người vợ đang ngồi ngay cạnh mình, cũng đang khát khao sự quan tâm, cũng đang cảm thấy mình bị phí phạm?* Sự so sánh ấy như một nhát dao cứa vào lòng tự trọng đã mong manh của cô.

“Anh Tuấn,” cô lại gọi, giọng nhỏ hơn, run run, như sắp khóc. Bàn tay cô đặt nhẹ lên cẳng chân anh, một cái chạm đầy ý nghĩa cầu xin. “Em… em có chuyện muốn nói.”

Lần này, Tuấn mới thực sự hạ điện thoại xuống, đặt nó sang một bên trên gối. Ánh mắt anh ta chậm rãi di chuyển, lướt qua khuôn mặt Hương đang đầy vẻ mong manh, xuống cổ, rồi dừng lại ở đường cong cơ thể dưới lớp lụa mỏng màu hồng nhạt. Có một cái gì đó thay đổi trong đôi mắt anh ta. Sự thờ ơ, nhàm chán nhạt dần, nhường chỗ cho một sự chú ý mang tính sở hữu rõ rệt, và một chút gì đó như sự nhận ra, như thể lần đầu tiên sau rất lâu, anh ta nhìn thấy vợ mình không phải là một người giúp việc, mà là một người phụ nữ.

“Chuyện gì?” Giọng anh ta thấp xuống, hơi khàn, có một sự thay đổi tinh tế.

Hương nuốt nước bọt, trái tim đập loạn xạ, mặt nóng bừng lên vì hổ thẹn và khát khao. Cô không biết nên nói gì. Mọi lời yêu thương, than phiền đều nghẹn lại trong cổ họng. Cô chỉ muốn anh nhìn cô, thực sự nhìn thấy cô, chú ý đến sự hiện diện của cô, như một người đàn ông nhìn người phụ nữ của mình. “Em… em chỉ muốn nói là… chúng ra lâu rồi chưa làm chuyện đó.” Câu nói tuôn ra, nghe thật ngờ nghệch, thật trẻ con, thật yếu đuối. Nhưng đó là sự thật duy nhất, nguyên thủy nhất cô có thể thốt ra lúc này.

Tuấn nhìn cô một lúc lâu, im lặng. Ánh mắt anh ta đen hơn, sâu hơn. Rồi bất ngờ, anh ta đưa tay lên. Bàn tay lớn, thô ráp vì ít khi làm việc chân tay nhưng cũng không hề mềm mại, chạm vào má Hương. Da tay anh ta nóng, động tác lại có vẻ dịu dàng một cách bất ngờ, vuốt nhẹ một lọn tóc ướt còn dính trên má cô.

“Em nói gì vậy?” Anh ta lặp lại, giọng khàn khàn, như đang cân nhắc từ ngữ. “Thật à? Hay chỉ vì thấy chị hai cô đơn, rồi… tự nhiên thấy mình cũng thế?”

Câu hỏi ấy như một gáo nước lạnh. Nhưng Hương gạt nó đi. Cô gật đầu, mắt cay cay, tầm nhìn nhòe đi. Cô sợ mình sẽ khóc, vì tủi thân, vì khát khao, vì sự yếu đuối thảm hại này. “Thật. Em thật sự muốn vào lúc này… lúc trước.”

Và rồi, Tuấn hành động. Anh ta không nói gì thêm, chỉ kéo cô vào lòng một cách thô bạo, nhưng cũng đầy thèm khát. Một cái ôm thật chặt, thật nhanh, như thể đang khẳng định quyền sở hữu, hay đang tìm kiếm sự an ủi cho chính mình. Hương ngỡ ngàng, nhưng cơ thể cô lập tức đáp lại một cách bản năng, hai tay ôm lấy lưng anh, mặt dí vào ngực anh, hít đầy lồng ngực mùi cơ thể quen thuộc – mùi nước hoa thể thao, mùi mồ hôi nhẹ, mùi vải cotton – mà đã lâu lắm rồi cô không được cảm nhận ở khoảng cách gần như thế này.

“Anh cũng… hơi bận,” Tuấn thì thầm bên tai cô, hơi thở ấm nóng phả vào da. “Mấy cái dự án freelancer lúc được lúc không. Nhưng mà…” Anh ta lùi ra một chút, tay nắm lấy vai cô, mắt nhìn xuống chiếc váy ngủ. “… em mặc cái váy ngủ này đẹp đấy. Màu này hợp với em.”

Đó không phải là lời yêu thương. Đó thậm chí không phải là một lời khen tinh tế. Nhưng với Hương lúc này, trong sự khát khao và cô độc tột cùng, nó đã đủ. Đủ để khơi dậy những cảm xúc đã ngủ quên, những đam mê bị vùi lấp. Đủ để cô cảm thấy mình vẫn còn được muốn, vẫn còn có giá trị như một người phụ nữ trong mắt chồng.

Anh ta hôn cô. Không phải một nụ hôn dịu dàng, lãng mạn. Mà là một nụ hôn thô ráp, vội vàng, đầy sự thèm khát thể xác rõ ràng hơn là tình cảm sâu sắc. Nó giống như sự xả hơi, sự khẳng định bản năng. Nhưng Hương đón nhận nó, như kẻ sắp chết đuối đón nhận ngụm không khí cuối cùng. Cô đáp lại bằng tất cả sự khát khao bị dồn nén, bằng nỗi cô đơn đã tích tụ bao lâu, bằng sự tuyệt vọng muốn được chứng minh rằng mình còn sống, còn cảm nhận.

Khi Tuấn kéo cô ngã xuống giường và xé toạc chiếc váy lụa, Hương cảm nhận một cơn sóng dữ dội trào lên trong lồng ngực – không chỉ là khoái cảm thể xác, mà là sự bùng nổ của bao nhiêu tháng ngày bị dồn nén, bị bỏ quên. Trái tim cô đập thình thịch đến mức đau nhói, như muốn vỡ tung ra khỏi lồng ngực. Cô vừa sợ hãi, vừa khao khát đến run người. Sợ rằng khoảnh khắc này chỉ là ảo ảnh, sẽ tan biến ngay khi anh xuất tinh xong và quay lại với chiếc điện thoại. Khao khát rằng, dù chỉ một lần, anh thực sự nhìn thấy cô, thực sự muốn cô, thực sự cần cô như một người phụ nữ chứ không phải một vật dụng trong nhà.
Khi miệng Tuấn ngậm lấy vú cô, mút mạnh đến đỏ ửng, Hương cảm thấy một nỗi tủi thân kỳ lạ xen lẫn khoái lạc. Nước mắt cô trào ra, lăn dài xuống thái dương, thấm vào tóc. Không phải vì đau – mà vì sự dịu dàng hiếm hoi trong cái thô bạo ấy khiến cô nhớ lại những ngày đầu, khi anh còn hôn cô nhẹ nhàng, còn thì thầm những lời yêu thương ngốc nghếch bên tai. Giờ đây, sự thô bạo này vừa làm cô sướng đến run rẩy, vừa làm cô đau đớn vì biết rằng nó không xuất phát từ tình yêu, mà từ dục vọng nhất thời, từ sự bứt rứt của chính anh. Cô vừa muốn hét lên để anh dừng lại, vừa muốn anh tiếp tục mạnh hơn nữa, để cơn đau thể xác át đi nỗi đau tinh thần đang gào thét trong lòng.
Khi ngón tay anh móc sâu vào lồn cô, chạm đúng điểm nhạy cảm, Hương cắn chặt môi để không bật khóc thành tiếng. Cơ thể cô phản bội cô – lồn co bóp liên hồi, nước dâm tuôn ra không kiểm soát – nhưng tâm trí thì tỉnh táo đến tàn nhẫn. Cô tự hỏi: Mình đang làm gì thế này? Mình đang cầu xin một người đàn ông đã quên mất mình tồn tại, đang dùng cơ thể để mua lại chút chú ý? Nỗi nhục nhã dâng trào, nóng ran từ mặt xuống tận ngực, nhưng đồng thời, nó lại kích thích cô hơn. Sự nhục nhã ấy hòa quyện với khoái cảm, tạo thành một thứ cảm xúc phức tạp, vừa đê mê vừa tự ghê tởm chính mình.
Khi Tuấn đâm mạnh vào từ phía sau, lấp đầy cô hoàn toàn, Hương cảm thấy mình như bị xé toạc – không chỉ cơ thể, mà cả tâm hồn. Mỗi cú thúc là một nhát dao vừa đau vừa sướng, vừa khẳng định sự tồn tại của cô trong mắt anh, vừa nhắc nhở cô rằng cô chỉ là một cái lồn để anh xả stress. Cô rên rỉ, không phải chỉ vì khoái cảm, mà còn vì sự giải thoát tạm thời khỏi nỗi cô đơn khủng khiếp. Cô đẩy hông ngược lại, siết chặt lấy cặc anh, như thể nếu siết chặt đủ mạnh, cô có thể giữ anh lại bên mình mãi mãi, có thể biến khoảnh khắc này thành tình yêu thực sự. Nhưng sâu thẳm, cô biết điều đó là ảo tưởng.
Khi cả hai cùng đạt cực khoái, khi tinh dịch nóng hổi của anh phun sâu vào tử cung cô, Hương trải qua một khoảnh khắc ngắn ngủi của sự trọn vẹn giả tạo. Cơ thể cô run bần bật, lồn co giật dữ dội, nước mắt tuôn rơi không kìm nén được nữa. Cô ôm chặt lấy anh, móng tay cắm sâu vào lưng anh, như muốn hòa tan vào anh, như muốn xóa nhòa ranh giới giữa hai người. Trong giây phút ấy, cô cảm thấy mình được yêu – dù chỉ là ảo giác. Nhưng ngay khi khoái cảm lắng xuống, khi hơi thở anh trở nên đều đặn và anh buông lơi cô ra, nỗi trống rỗng ập đến như một hố đen khổng lồ.
Cô nằm đó, cơ thể vẫn còn tê rần, lồn vẫn co giật nhẹ nhàng quanh cặc anh đang mềm dần, tinh dịch từ từ trào ra theo từng nhịp thở. Nhưng trái tim cô thì lạnh giá. Nước mắt lặng lẽ chảy, thấm đẫm gối. Cô cảm thấy mình vừa được cứu vớt, vừa bị đẩy sâu hơn vào vực thẳm. Sự gần gũi thể xác mãnh liệt ấy không chữa lành được vết thương tinh thần – nó chỉ làm vết thương ấy thêm rỉ máu, thêm rõ ràng. Cô ghét bản thân vì đã cầu xin, vì đã đáp lại, vì đã tưởng rằng một trận đụ cuồng nhiệt có thể thay thế cho những cái ôm dịu dàng, những câu hỏi han chân thành, những ánh mắt yêu thương mà cô khao khát bấy lâu.
Trong bóng tối dày đặc của căn phòng, khi Tuấn đã thiếp đi với tiếng ngáy nhẹ, đều đều, Hương nằm trằn trọc bên cạnh. Cơ thể cô mỏi nhừ, nhưng tâm trí lại tỉnh táo một cách đau đớn. Nước mắt lặng lẽ chảy xuống gối, thấm vào lớp vải cotton. Cô cảm thấy một sự trống rỗng khủng khiếp, còn lớn hơn trước, ùa vào lấp đầy khoảng trống mà sự gần gũi thể xác vừa tạo ra. Sự gần gũi ấy không lấp đầy được khoảng cách tinh thần, sự xa cách trong tâm hồn. Nó chỉ càng nhấn mạnh thêm, tô đậm thêm sự cô đơn tinh thần của cô, sự thiếu vắng của tình yêu và sự thấu hiểu thực sự.

Ánh đèn đường vàng vọt từ ngoài phố chiếu xiên qua khe hở của tấm rèm vải dày, rọi lên bức ảnh cưới của họ treo trên tường đầu giường. Trong ảnh, hai người trẻ trung, cười tươi, ánh mắt nhìn nhau đầy hy vọng và hạnh phúc. Hương nhớ lại cảm giác khi mới yêu Tuấn – anh ta nhiệt tình, vui vẻ, hay đùa, và có vẻ rất yêu cô, dù tình cảm có phần bồng bột. Chuyện gì đã xảy ra? Phải chăng cuộc sống gia đình phức tạp này, với bệnh tật của mẹ chồng, với áp lực so sánh với người anh trai thành đạt hơn hẳn, và nhất là với sự hiện diện thường trực của một người chị dâu quá hoàn hảo, quá xinh đẹp, đã làm thay đổi anh ta, khiến anh ta trở nên chán nản, thờ ơ? Hay bản chất anh ta vốn dĩ là thế – ích kỷ, vô tâm – và cô đã quá mù quáng, quá khao khát một mái ấm, để nhận ra?

Cô quay người, nhìn gương mặt Tuấn đang ngủ trong ánh sáng mờ. Trong giấc ngủ, những nét căng thẳng, bất cần biến mất, anh ta trông bình thường hơn, thậm chí có chút trẻ con, yếu đuối. Một thoáng thương cảm, dịu dàng chợt trào lên trong lòng Hương. Nhưng rồi cô lại nghĩ đến ánh mắt của anh ta khi nhìn Lan sáng nay, đến sự thờ ơ hàng ngày, đến cảm giác mình chỉ là một phần đồ đạc, một người giúp việc không công trong ngôi nhà sang trọng này. Sự thương cảm tan biến, nhường chỗ cho nỗi tủi hờn và một câu hỏi day dứt.

Cô thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu, nhắm mắt lại, cố gắng xua đi những suy nghĩ rối bời, những cảm xúc mâu thuẫn đang giằng xé tâm can. Nhưng hình ảnh Lan với vẻ ngoài thanh thoát, độc lập, luôn được mọi người nể trọng, ánh mắt luôn dịu dàng dù có lẽ cũng đầy nỗi niềm, lại hiện lên trong tâm trí. Một cảm giác ghen tị mới, sâu sắc hơn lại trỗi dậy, nhưng lần này, nó pha lẫn một chút gì đó khác lạ. Một sự **tò mò sâu sắc**. Một sự **đồng cảm mơ hồ**, như tìm thấy một người bạn đồng hành trong bể khổ. *Chị ấy có thực sự hạnh phúc như vẻ ngoài không? Dưới lớp vỏ hoàn hảo, bình thản ấy, liệu chị ấy có đang chịu đựng sự cô đơn, sự thiếu thốn tình cảm giống như mình?* Câu hỏi ấy vang lên, và một cảm giác kết nối lạ kỳ, phức tạp, bắt đầu nhen nhóm.

Căn biệt thự rộng lớn chìm trong im lặng của đêm khuya. Tiếng ho yếu ớt, đau đớn của bà Hoa thỉnh thoảng lại vang lên từ tầng dưới, như một điệp khúc buồn bất tận. Ở một phòng khác trên tầng hai, Lan có lẽ cũng đang trăn trở một mình với những trang giáo án và nỗi cô đơn không tên. Còn ở đây, trong căn phòng của hai vợ chồng trẻ, một sự gần gũi thể xác vừa diễn ra không thể xóa đi bức tường vô hình, kiên cố của sự cô đơn tinh thần và những mối quan hệ đã rạn nứt từ bên trong. Nó chỉ là một sự im lặng khác, được che đậy tạm thời bằng hơi ấm nhất thời của da thịt, và càng trở nên nặng nề, đáng sợ hơn trong bóng tối mênh mông, trước khi một ngày mới lại bắt đầu với những lớp mặt nạ hoàn hảo được đeo lên.
 
vietbet
javhd

Có thể bạn quan tâm

Trả lời
0
Lượt xem
17K
Sao lại đăng theo kiểu ko liên tục trong mục thế bạn
 
anime sex
cliphot
Back
Top