vuhayho
Thành viên mới
CHƯƠNG 1: CÔ GÁI KHÔNG THÍCH ĐÀN ÔNG
Tiếng bass dập mạnh đến mức lồng ngực Huy rung lên bần bật, cộng hưởng với nhịp tim đang đập dồn dập vì lo lắng. Không khí trong quán bar đặc quánh mùi khói thuốc lá quyện với mùi nước hoa rẻ tiền và mồ hôi chua nồng. Huy nhíu mày, lách người qua một đám thanh niên đang uốn éo điên cuồng, mắt dáo dác tìm kiếm bóng dáng quen thuộc.Góc trong cùng, nơi ánh đèn neon tím đỏ nhập nhoạng hắt lên những ly rượu rỗng, An đang ngồi đó. Hoặc đúng hơn là trượt dài trên ghế sofa nhung đỏ.
"Đồ tồi... Tất cả đều là đồ tồi..."
An lầm bầm, tay cầm ly rượu Gin Tonic đã tan hết đá lắc lư một cách nguy hiểm. Mái tóc bob cá tính thường ngày được chải chuốt kỹ càng giờ rũ rượi che nửa khuôn mặt. Chiếc váy hai dây lụa đen trễ nải trượt xuống một bên vai, để lộ xương quai xanh mảnh khảnh và một mảng da thịt trắng ngần nổi bật giữa không gian tối tăm.
Huy thở hắt ra, vừa nhẹ nhõm vì tìm thấy cô, vừa bực bội vì tình cảnh này lặp lại lần thứ ba trong tháng. Hắn bước tới, gạt phăng bàn tay của gã đàn ông lạ mặt đang định sờ soạng lên cánh tay trần của An.
"Cô ấy đi cùng tôi."
Giọng Huy trầm, không lớn nhưng đủ uy lực và sự đe dọa khiến gã kia rụt tay lại, lầm bầm chửi thề rồi bỏ đi.
Huy cúi xuống, mùi rượu nồng nặc xộc vào mũi hắn, nhưng lẫn trong đó vẫn là hương vani ngọt ngào quen thuộc từ mái tóc cô - mùi hương đã ám ảnh hắn suốt năm năm qua.
"An, về thôi."
An ngước đôi mắt đục ngầu, loang loáng nước lên nhìn hắn. Phải mất vài giây để tiêu cự trong mắt cô ổn định lại. Rồi cô cười, một nụ cười méo xệch và chua chát:
"Huy à? Lại là cậu à? Sao lúc nào... cũng là cậu thế?"
"Vì em là đồ ngốc," Huy đáp gọn lỏn, cúi người luồn tay qua eo cô, tay kia đỡ lấy gáy.
Khi bàn tay to lớn của Huy chạm vào phần eo trần trụi, mát lạnh của An, hắn cảm nhận rõ cơ thể cô mềm nhũn như một con mèo ướt nước. Không có sự đề phòng, không có sự co cứng phản kháng. Cô phó mặc toàn bộ trọng lượng cơ thể mình cho hắn, tự nhiên đến mức tàn nhẫn.
"Mỹ bỏ tôi rồi..." An gục đầu vào lồng ngực vạm vỡ của Huy, nước mắt thấm ướt một mảng áo sơ mi của hắn. "Cô ấy bảo tôi kiểm soát... Cô ấy bảo tôi không cho cô ấy không gian riêng... Ha! Đàn bà thật khó hiểu, đúng không?"
Huy không đáp. Hắn chỉ siết nhẹ cánh tay, nhấc bổng cô lên khỏi ghế. An vòng tay ôm cổ hắn theo thói quen, mặt vùi sâu vào hõm cổ hắn, hít hà như tìm kiếm oxy.
"Cậu biết không Huy..." Giọng cô lè nhè bên tai hắn, hơi thở nóng hổi phả vào da thịt khiến gân cổ Huy giật nhẹ. "Chỉ có cậu là tốt. Cậu không giống bọn đàn ông ngoài kia... Cậu giống như... chị em tốt của tôi vậy."
Bước chân Huy khựng lại một nhịp. Chị em tốt.
Ba từ đó như gáo nước lạnh tạt thẳng vào ngọn lửa đang âm ỉ trong lòng hắn. Hắn cúi xuống nhìn người con gái đang say ngủ trong tay mình. Đôi môi cô hé mở đỏ mọng, hàng mi còn đọng nước mắt rung rung. Cô đẹp, một vẻ đẹp vừa sắc sảo vừa gợi tình chết người, nhưng lại hoàn toàn vô hại trước mặt hắn vì cô đã mặc định hắn "best friend".
"Tôi không phải chị em của em," Huy thì thầm, giọng nói chìm nghỉm trong tiếng nhạc xập xình.
Hắn xốc lại cô trên tay, bước nhanh ra cửa thoát hiểm.
Không gian trong xe ô tô tĩnh lặng đến mức nghe rõ tiếng máy lạnh chạy rì rầm. Sự tương phản với sự ồn ào lúc nãy khiến tai Huy hơi ù đi.
Huy đặt An vào ghế phụ, cẩn thận chỉnh lại dây áo đã tuột quá sâu, để lộ một phần bầu ngực căng tròn trắng muốt. Ngón tay hắn vô tình chạm nhẹ vào làn da mềm mại ấy. Một luồng điện xẹt qua đầu ngón tay, kích thích dây thần kinh hắn căng lên.
Hắn nuốt khan, yết hầu chuyển động lên xuống đầy khó khăn. Lý trí gào thét bảo hắn phải quay đi, nhưng bản năng đàn ông lại khiến ánh mắt hắn nán lại thêm một giây trên rãnh ngực sâu hun hút ấy trước khi dứt khoát kéo áo khoác trùm lên người cô.
An cựa quậy, đá phăng đôi giày cao gót vướng víu xuống sàn xe, co hai chân trần lên ghế, cuộn tròn lại. Tư thế này khiến chiếc váy ngắn bị kéo lên cao quá mức cho phép, phơi bày cặp đùi thon thả và quần lót ren đen mỏng manh.
Huy nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, nắm chặt vô lăng đến mức các khớp ngón tay trắng bệch.
"Huy..." An lầm bầm trong cơn mê, tay quơ quào trong không khí rồi nắm lấy tay Huy, áp lên má mình cọ cọ. Bàn tay cô lạnh ngắt, còn tay hắn thì nóng hập hập.
"Cậu đừng bỏ tôi nhé... Đàn ông thì phiền phức... Phụ nữ thì tàn nhẫn... Chỉ có cậu là tốt với tôi."
Huy nhìn sườn mặt nghiêng của cô dưới ánh đèn đường vàng vọt hắt qua cửa kính. Hắn gỡ nhẹ tay cô ra, đan những ngón tay mình vào kẽ tay cô, siết chặt trong một giây rồi buông lơi, đặt tay cô trở lại đùi.
"Ừ, tôi ở đây," Huy đáp, giọng khàn đi vì kìm nén. Hắn với tay điều chỉnh cửa gió điều hòa chệch sang hướng khác để cô không bị lạnh, rồi cài số, nhấn ga.
Chiếc xe lao đi trong đêm vắng. An ngủ ngon lành, không hề biết rằng người đàn ông bên cạnh - "người chị em tốt" của cô - đang phải chiến đấu với những con quái vật của dục vọng và sự chiếm hữu đang gầm gừ đòi thoát ra khỏi lồng sắt lý trí.









