lc88
mb66
ho88

Truyện Sáng Tác CÔ GÁI KHÔNG THÍCH ĐÀN ÔNG

vuhayho

Thành viên mới
Tham gia
14/12/24
Bài viết
44
Cảm xúc
35
Điểm
18
Nơi ở
TP.HCM
Tín dụng
11.3
Giới tính
Không xác định

CHƯƠNG 1: CÔ GÁI KHÔNG THÍCH ĐÀN ÔNG​

Tiếng bass dập mạnh đến mức lồng ngực Huy rung lên bần bật, cộng hưởng với nhịp tim đang đập dồn dập vì lo lắng. Không khí trong quán bar đặc quánh mùi khói thuốc lá quyện với mùi nước hoa rẻ tiền và mồ hôi chua nồng. Huy nhíu mày, lách người qua một đám thanh niên đang uốn éo điên cuồng, mắt dáo dác tìm kiếm bóng dáng quen thuộc.

Góc trong cùng, nơi ánh đèn neon tím đỏ nhập nhoạng hắt lên những ly rượu rỗng, An đang ngồi đó. Hoặc đúng hơn là trượt dài trên ghế sofa nhung đỏ.

"Đồ tồi... Tất cả đều là đồ tồi..."

An lầm bầm, tay cầm ly rượu Gin Tonic đã tan hết đá lắc lư một cách nguy hiểm. Mái tóc bob cá tính thường ngày được chải chuốt kỹ càng giờ rũ rượi che nửa khuôn mặt. Chiếc váy hai dây lụa đen trễ nải trượt xuống một bên vai, để lộ xương quai xanh mảnh khảnh và một mảng da thịt trắng ngần nổi bật giữa không gian tối tăm.

Huy thở hắt ra, vừa nhẹ nhõm vì tìm thấy cô, vừa bực bội vì tình cảnh này lặp lại lần thứ ba trong tháng. Hắn bước tới, gạt phăng bàn tay của gã đàn ông lạ mặt đang định sờ soạng lên cánh tay trần của An.

"Cô ấy đi cùng tôi."

Giọng Huy trầm, không lớn nhưng đủ uy lực và sự đe dọa khiến gã kia rụt tay lại, lầm bầm chửi thề rồi bỏ đi.

Huy cúi xuống, mùi rượu nồng nặc xộc vào mũi hắn, nhưng lẫn trong đó vẫn là hương vani ngọt ngào quen thuộc từ mái tóc cô - mùi hương đã ám ảnh hắn suốt năm năm qua.

"An, về thôi."

An ngước đôi mắt đục ngầu, loang loáng nước lên nhìn hắn. Phải mất vài giây để tiêu cự trong mắt cô ổn định lại. Rồi cô cười, một nụ cười méo xệch và chua chát:

"Huy à? Lại là cậu à? Sao lúc nào... cũng là cậu thế?"

"Vì em là đồ ngốc," Huy đáp gọn lỏn, cúi người luồn tay qua eo cô, tay kia đỡ lấy gáy.

Khi bàn tay to lớn của Huy chạm vào phần eo trần trụi, mát lạnh của An, hắn cảm nhận rõ cơ thể cô mềm nhũn như một con mèo ướt nước. Không có sự đề phòng, không có sự co cứng phản kháng. Cô phó mặc toàn bộ trọng lượng cơ thể mình cho hắn, tự nhiên đến mức tàn nhẫn.

"Mỹ bỏ tôi rồi..." An gục đầu vào lồng ngực vạm vỡ của Huy, nước mắt thấm ướt một mảng áo sơ mi của hắn. "Cô ấy bảo tôi kiểm soát... Cô ấy bảo tôi không cho cô ấy không gian riêng... Ha! Đàn bà thật khó hiểu, đúng không?"

Huy không đáp. Hắn chỉ siết nhẹ cánh tay, nhấc bổng cô lên khỏi ghế. An vòng tay ôm cổ hắn theo thói quen, mặt vùi sâu vào hõm cổ hắn, hít hà như tìm kiếm oxy.

"Cậu biết không Huy..." Giọng cô lè nhè bên tai hắn, hơi thở nóng hổi phả vào da thịt khiến gân cổ Huy giật nhẹ. "Chỉ có cậu là tốt. Cậu không giống bọn đàn ông ngoài kia... Cậu giống như... chị em tốt của tôi vậy."

Bước chân Huy khựng lại một nhịp. Chị em tốt.

Ba từ đó như gáo nước lạnh tạt thẳng vào ngọn lửa đang âm ỉ trong lòng hắn. Hắn cúi xuống nhìn người con gái đang say ngủ trong tay mình. Đôi môi cô hé mở đỏ mọng, hàng mi còn đọng nước mắt rung rung. Cô đẹp, một vẻ đẹp vừa sắc sảo vừa gợi tình chết người, nhưng lại hoàn toàn vô hại trước mặt hắn vì cô đã mặc định hắn "best friend".

"Tôi không phải chị em của em," Huy thì thầm, giọng nói chìm nghỉm trong tiếng nhạc xập xình.

Hắn xốc lại cô trên tay, bước nhanh ra cửa thoát hiểm.


Không gian trong xe ô tô tĩnh lặng đến mức nghe rõ tiếng máy lạnh chạy rì rầm. Sự tương phản với sự ồn ào lúc nãy khiến tai Huy hơi ù đi.

Huy đặt An vào ghế phụ, cẩn thận chỉnh lại dây áo đã tuột quá sâu, để lộ một phần bầu ngực căng tròn trắng muốt. Ngón tay hắn vô tình chạm nhẹ vào làn da mềm mại ấy. Một luồng điện xẹt qua đầu ngón tay, kích thích dây thần kinh hắn căng lên.

Hắn nuốt khan, yết hầu chuyển động lên xuống đầy khó khăn. Lý trí gào thét bảo hắn phải quay đi, nhưng bản năng đàn ông lại khiến ánh mắt hắn nán lại thêm một giây trên rãnh ngực sâu hun hút ấy trước khi dứt khoát kéo áo khoác trùm lên người cô.

An cựa quậy, đá phăng đôi giày cao gót vướng víu xuống sàn xe, co hai chân trần lên ghế, cuộn tròn lại. Tư thế này khiến chiếc váy ngắn bị kéo lên cao quá mức cho phép, phơi bày cặp đùi thon thả và quần lót ren đen mỏng manh.

Huy nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, nắm chặt vô lăng đến mức các khớp ngón tay trắng bệch.

"Huy..." An lầm bầm trong cơn mê, tay quơ quào trong không khí rồi nắm lấy tay Huy, áp lên má mình cọ cọ. Bàn tay cô lạnh ngắt, còn tay hắn thì nóng hập hập.

"Cậu đừng bỏ tôi nhé... Đàn ông thì phiền phức... Phụ nữ thì tàn nhẫn... Chỉ có cậu là tốt với tôi."

Huy nhìn sườn mặt nghiêng của cô dưới ánh đèn đường vàng vọt hắt qua cửa kính. Hắn gỡ nhẹ tay cô ra, đan những ngón tay mình vào kẽ tay cô, siết chặt trong một giây rồi buông lơi, đặt tay cô trở lại đùi.

"Ừ, tôi ở đây," Huy đáp, giọng khàn đi vì kìm nén. Hắn với tay điều chỉnh cửa gió điều hòa chệch sang hướng khác để cô không bị lạnh, rồi cài số, nhấn ga.

Chiếc xe lao đi trong đêm vắng. An ngủ ngon lành, không hề biết rằng người đàn ông bên cạnh - "người chị em tốt" của cô - đang phải chiến đấu với những con quái vật của dục vọng và sự chiếm hữu đang gầm gừ đòi thoát ra khỏi lồng sắt lý trí.
 
vietbet
javhd

Có thể bạn quan tâm

Trả lời
0
Lượt xem
18K

CHƯƠNG 2: VÙNG AN TOÀN​

Ánh nắng gay gắt xuyên qua rèm cửa màu xám tro, chiếu thẳng vào mi mắt đang nhắm nghiền của An. Cô rên hừ hừ, xoay người, định vùi đầu vào gối để trốn tránh cơn đau đầu như búa bổ. Nhưng ngay lập tức, khứu giác cô bị đánh thức bởi mùi hương quen thuộc: mùi cà phê rang xay đậm đặc và mùi nước xả vải hương gỗ.

Không phải nhà mình. Cũng không phải khách sạn.

An mở bừng mắt. Trần nhà màu kem, chiếc đèn ngủ tối giản, và bộ ga giường màu xanh navy phẳng phiu (dù giờ đã bị cô đạp tung tóe).

Nhà Huy.

An thở phào, thả lỏng cơ thể đang căng cứng xuống nệm. Cảm giác an toàn ập đến tức thì. Nếu tỉnh dậy ở nhà một người đàn ông khác, cô sẽ hoảng loạn kiểm tra quần áo. Nhưng ở đây, cô chỉ lười biếng kéo chăn lên, tận hưởng sự mát lạnh của điều hòa.

Cửa phòng bật mở. Huy bước vào, trên tay là một cốc nước chanh mật ong và hai viên thuốc giảm đau. Hắn đã thay đồ công sở, áo sơ mi trắng phẳng lì sơ vin gọn gàng trong quần âu, tay áo xắn lên lộ ra bắp tay săn chắc với những đường gân xanh nam tính.

"Dậy rồi à? Uống đi cho dã rượu."

An ngồi dậy, tấm chăn trượt xuống. Cô cúi nhìn mình. Chiếc váy lụa tối qua đã biến mất, thay vào đó là chiếc áo phông đen quá khổ của Huy. Nó dài trùm qua mông, rộng thùng thình, nhưng cổ áo lại quá rộng so với cô, trễ xuống để lộ một mảng vai trần và dây áo lót màu đen tương phản trên làn da trắng sứ.

"Cậu thay đồ cho tôi à?" An cầm cốc nước, hỏi tỉnh bơ, không hề có chút ngượng ngùng của một cô gái vừa bị người khác giới nhìn thấy cơ thể.

"Tôi nhắm mắt," Huy nói dối không chớp mắt, quay lưng lại để giấu đi yết hầu đang khẽ trượt lên xuống. Thực tế, hình ảnh đêm qua khi hắn lau người cho cô, những ngón tay chạm vào làn da mềm mại, lướt qua đôi gò bồng đảo phập phồng sau lớp vải mỏng... vẫn đang thiêu đốt tâm trí hắn.

"Xạo," An cười khúc khích, uống cạn cốc nước. "Mà có nhìn cũng chẳng sao. Cậu nhìn tôi từ hồi tắm mưa cởi trần năm 5 tuổi rồi."

Cô tung chăn bước xuống giường. Chiếc áo phông chỉ vừa đủ che đi nơi tư mật, để lộ trọn vẹn đôi chân dài và thon thả. An vươn vai, ưỡn ngực một cách vô tư lự, khiến tà áo bị kéo lên cao hơn, phơi bày mép quần lót cotton nhỏ xíu.

Huy siết chặt khay nước trong tay, các khớp ngón tay trắng bệch. Hắn phải dùng toàn bộ ý chí để giữ ánh mắt mình dán chặt vào khuôn mặt cô, thay vì trượt xuống "vùng cấm địa" mời gọi kia.

"Tôi đi tắm đây. Mượn phòng tắm nhé."

An lướt qua người Huy, mùi hương cơ thể ngai ngái sau cơn say trộn lẫn với mùi sữa tắm của hắn tạo nên một thứ kích thích tố lạ lùng. Cô đóng cửa phòng tắm, nhưng... không khóa. Tiếng nước chảy rào rào vang lên, kèm theo tiếng cô ngân nga hát.

Huy đứng chôn chân giữa phòng ngủ. Hắn nghe rõ tiếng lớp vải rơi xuống sàn gạch. Soạt.

Trí tưởng tượng của hắn bắt đầu phản chủ. Hắn hình dung ra dòng nước nóng đang lướt trên tấm lưng trần của cô, chảy dọc theo sống lưng, đọng lại ở hõm eo và tưới tắm lên những đường cong mà hắn khao khát được chạm vào.

"Huy ơi!" Tiếng An vọng ra, cắt đứt dòng suy nghĩ đen tối của hắn. "Lấy hộ tôi cái khăn tắm với, quên mang vào rồi!"

Huy thở hắt ra một hơi dài, đầy cam chịu và bực bội. Hắn lấy chiếc khăn bông lớn trong tủ, đi đến cửa phòng tắm. Hắn hé cửa, định đưa tay vào.

Nhưng An đã mở toang cửa ra.

Cô đứng đó, trần trụi và ướt át. Những giọt nước còn đọng trên đầu ngực đang dựng đứng vì lạnh, trượt dài qua bụng phẳng lì xuống vùng tam giác đen mờ ảo. Không một chút che đậy.

Huy sững sờ. Máu trong người hắn như sôi lên, dồn hết xuống hạ bộ khiến thứ to lớn bên dưới lớp quần âu lập tức phản ứng, cương cứng đau điếng.

Nhưng ánh mắt An nhìn hắn lại trong veo, thản nhiên đến mức tàn nhẫn. Như thể hắn là một bức tượng, một cái cây, hay một cô bạn gái cùng giới.

"Nhìn cái gì? Đưa khăn đây, lạnh chết đi được," An giật lấy chiếc khăn từ tay Huy đang cứng đờ, quấn quanh người.

"Lần sau... nhớ khóa cửa," Huy gằn giọng, quay phắt đi, bước nhanh ra khỏi phòng như chạy trốn. Hắn sợ nếu ở lại thêm một giây nữa, con quái vật trong hắn sẽ xé toạc cái mác "bạn thân" mà hắn đã dày công gìn giữ bấy lâu nay.

An nhìn theo bóng lưng vội vã của Huy, nhún vai khó hiểu.

"Sao nay nó khó tính thế nhỉ?" Cô lẩm bẩm, rồi tiếp tục lau khô tóc, hoàn toàn không nhận ra mình vừa đùa với lửa.


15 phút sau, tại phòng bếp.

An ngồi vắt vẻo trên ghế quầy bar, mặc bộ đồ thể thao rộng thùng thình của Huy. Huy đang đứng sấy tóc cho cô. Tiếng máy sấy ù ù tạo nên một không gian riêng tư, tách biệt.

Những ngón tay thon dài của Huy luồn vào mái tóc ngắn ẩm ướt của An, xoa bóp nhẹ nhàng da đầu cô. Động tác của hắn điêu luyện và dịu dàng đến mức An lim dim mắt hưởng thụ.

"Sướng quá..." An thốt lên, một tiếng rên nhẹ vô thức thoát ra từ cổ họng. "Huy này, sau này ai lấy được cậu chắc sướng phải biết. Cậu vừa nấu ăn ngon, vừa biết chăm sóc..."

Ngón tay Huy khựng lại một chút, rồi lại tiếp tục di chuyển xuống gáy cô, mơn trớn vùng da nhạy cảm sau tai.

"Thế sao em không lấy tôi?" Huy hỏi, giọng nửa đùa nửa thật, lẫn trong tiếng máy sấy.

An bật cười, quay lại đấm nhẹ vào bụng hắn - nơi cơ bụng rắn chắc đang căng lên sau lớp áo.

"Thôi đi ông tướng. Chúng ta là 'chiến hữu'. Yêu đương vào rồi lại chia tay, mất bạn thì sao? Với lại..." Ánh mắt An chùng xuống, thoáng chút buồn bã. "Cậu biết tôi chỉ rung động với con gái mà. Đàn ông... họ thô lỗ, họ chỉ muốn lên giường, họ không hiểu được tâm hồn tôi như cậu đâu."

Huy tắt máy sấy. Không gian rơi vào im lặng đột ngột. Hắn nhìn sâu vào mắt An, kìm nén ham muốn cúi xuống nghiền nát đôi môi đang nói ra những lời ngây thơ tàn nhẫn đó.

"Ừ," Huy đáp, giọng trầm khàn, giấu đi sự cay đắng. "Tôi hiểu."

Tôi hiểu em. Nhưng em chẳng hiểu gì về tôi cả, An ạ.

Huy đặt máy sấy xuống, quay lưng đi rót cà phê. Trong khoảnh khắc quay đi, ánh mắt hắn tối sầm lại, đầy vẻ tham lamchiếm hữu mà An không bao giờ nhìn thấy được.
 

CHƯƠNG 3: ÁP LỰC TỪ GIA ĐÌNH​

Không khí trong phòng ăn nhà An đặc quánh, nặng nề hơn cả trời nồm tháng Ba. Tiếng đũa bát va chạm vào nhau lanh canh, nghe chói tai như tiếng kim loại cào lên bảng đen, nhưng tuyệt nhiên không ai nói với ai câu nào.

Huy ngồi bên cạnh An, lưng thẳng tắp, tác phong điềm đạm, lễ phép gắp một miếng cá kho tộ bỏ vào bát mẹ An.

"Bác gái ăn thử đi ạ, cá hôm nay bác kho ngon lắm, thấm vị hơn cả nhà hàng."

Bà Phương - mẹ An - đang nhăn mặt nhìn mái tóc ngắn cũn cỡn của con gái, nghe thấy tiếng Huy thì nét mặt mới giãn ra đôi chút. Bà cười, nụ cười dành riêng cho "chàng rể quý" trong tưởng tượng.

"Có mỗi cháu là biết điều. Chẳng bù cho cái đứa..." Bà liếc xéo sang An, giọng đanh lại. "Con gái con đứa, 27 tuổi đầu rồi mà cứ long nhong. Hôm qua lại đi bar về muộn phải không? Người lúc nào cũng nồng nặc mùi rượu."

An siết chặt đôi đũa tre trong tay, các đốt ngón tay trắng bệch. Cô cúi gằm mặt và miếng cơm trắng nhạt thếch vào miệng, cố nuốt trôi cục tức đang nghẹn ở cổ họng. Dưới gầm bàn, đầu gối cô vô thức tìm đến chân Huy, chạm nhẹ vào đùi hắn như tìm một điểm tựa.

Huy cảm nhận được hơi ấm từ đầu gối cô truyền qua lớp vải quần âu. Một cái chạm vô tình, mang tính cầu cứu, nhưng lại khiến cơ đùi hắn căng cứng. Hắn khẽ tách chân ra một chút để kìm nén phản ứng cơ thể, rồi lại gần như ngay lập tức áp sát vào, không nỡ để cô chơ vơ.

"Hôm qua sinh nhật bạn, An vui nên uống chút thôi bác ạ. Cháu đưa An về mà, bác yên tâm." Huy đỡ lời, giọng trầm ấm, đáng tin cậy.

Bà Phương thở dài, đặt bát xuống. Đây rồi, tiết mục chính của buổi tối.

"Huy này, bác coi cháu như con cái trong nhà. Cháu xem, con An nó ương bướng, nhưng được cái thật thà. Hai đứa chơi với nhau từ bé, hiểu nhau từng chân tơ kẽ tóc... Hay là..."

An ngẩng phắt lên, mắt mở to cảnh giác.

"...Hay là hai đứa tính chuyện cưới xin đi. Năm nay được tuổi đấy."

Tiếng sét đánh ngang tai. An sặc cơm, ho sù sụ. Huy vội vã vuốt lưng cho cô, bàn tay to lớn vỗ về trên tấm lưng mảnh khảnh đang run lên vì ho (hoặc vì sợ).

"Mẹ! Mẹ nói cái gì thế?" An uống vội ngụm nước, mặt đỏ bừng, gắt lên. "Con đã bảo bao nhiêu lần rồi. Huy là bạn. Là bạn thân! Bọn con không có... cái kiểu đó!"

"Kiểu đó là kiểu gì?" Bà Phương đập tay xuống bàn. "Mày định kén cá chọn canh đến bao giờ? Hay mày định rước mấy con đứa dở hơi cám hấp về làm tao nhục mặt với hàng xóm?"

Câu nói của bà Phương như mũi dao chọc đúng vào bí mật mà An luôn che giấu. Cô cắn chặt môi dưới đến mức bật máu, vị tanh nồng lan trong miệng.

"Bác à," Huy lên tiếng, cắt ngang bầu không khí ngột ngạt đang chực chờ nổ tung. Giọng hắn vẫn bình thản, nhưng ánh mắt đã lạnh đi vài phần khi nhìn thấy sự tổn thương trong mắt An. "Chuyện tình cảm là duyên số. Bác ép An quá, cô ấy lại sợ. Bác cứ để bọn cháu tự nhiên."

"Tự nhiên cái gì mà mười mấy năm vẫn là bạn?" Bà Phương lầm bầm, nhưng cũng nguôi giận vì nể mặt Huy. Bà quay sang nhìn Huy đầy tiếc nuối. "Bác chỉ tiếc cho cháu. Đàn ông vạm vỡ, đàng hoàng thế này mà phải đi dọn dẹp cho cái đứa dở hơi này."

Huy cười nhạt, cầm ly rượu vang lên uống một ngụm lớn. Chất lỏng chát đắng trôi xuống cổ họng, y hệt cảm giác trong lòng hắn lúc này.

Tự nhiên ư?

Hắn nhìn An. Cô đang cúi đầu, dùng dĩa chọc nát miếng đậu phụ trong bát, vẻ mặt như một đứa trẻ phạm lỗi đang tìm nơi trốn. Cô không biết rằng, lời từ chối thẳng thừng "Huy là bạn" của cô còn sát thương hơn cả lời mắng mỏ của mẹ cô.

Nó phủ nhận hoàn toàn tư cách đàn ông của hắn.


Sau bữa cơm, họ trốn ra ban công tầng 2 để "hít thở". Gió đêm lành lạnh thổi bay bớt mùi thức ăn bám trên quần áo.

An tựa lưng vào lan can sắt, châm một điếu thuốc lá mảnh. Đốm lửa đỏ rực lập lòe trong bóng tối, soi rõ sườn mặt góc cạnh và buồn bã của cô.

"Xin lỗi nhé," An nhả một làn khói trắng đục, giọng khàn khàn. "Lại lôi cậu vào đống rác nhà tôi. Mẹ tôi... bà ấy bị ám ảnh chuyện cháu chắt rồi."

Huy đứng bên cạnh, không hút thuốc. Hắn nhìn chăm chú vào ngón tay thon dài của An đang kẹp điếu thuốc, rồi nhìn xuống bờ môi đang mím chặt của cô.

"Không sao. Quen rồi."

"Nhiều lúc tôi nghĩ..." An quay sang nhìn hắn, ánh mắt lấp lánh sự trêu chọc nhưng cũng đầy chua xót. "Nếu tôi thích đàn ông, chắc tôi yêu cậu chết mất Huy ạ. Cậu hoàn hảo thế cơ mà."

Huy đút hai tay vào túi quần để giấu đi nắm đấm đang siết chặt. Hắn bước lại gần An, thu hẹp khoảng cách xuống chỉ còn một bước chân. Mùi thuốc lá bạc hà từ người cô phả vào mặt hắn, quyện với mùi nam tính hừng hực tỏa ra từ cơ thể hắn.

"Thử đi," Huy buột miệng. Một câu nói đùa, hay một lời thách thức?

"Hả?" An ngơ ngác.

"Thử yêu tôi đi," Huy cúi xuống, giọng nói trầm thấp như tiếng gầm gừ phát ra từ lồng ngực. Hắn chống hai tay lên lan can, giam cầm An trong vòm ngực rộng lớn của mình.

An giật mình, điếu thuốc trên tay suýt rơi. Cô ngước lên, thấy bóng Huy đổ trùm lên người mình. Trong một giây ngắn ngủi, cô cảm nhận được sức ép của một người đàn ông thực thụ. Không khí xung quanh trở nên chật chộinóng hổi. Tim An đập lỗi một nhịp.

Nhưng rồi, cô bật cười, đưa tay đấm nhẹ vào vai hắn.

"Thôi đi ông tướng. Đừng có hùa với mẹ tôi dọa tôi. Tôi mà yêu cậu, ai sẽ làm thùng rác cho tôi xả stress khi thất tình đây?"

An luồn người qua dưới cánh tay Huy, thoát khỏi sự giam cầm ấy một cách nhẹ nhàng như một con lươn trơn tuột.

"Về thôi. Tôi muốn đi uống tiếp. Ở cái nhà này tôi chết ngạt mất."

An bước vào trong nhà, để lại Huy đứng một mình ngoài ban công lạnh lẽo.

Huy nhìn theo bóng lưng cô, cười khổ. Hắn đưa tay lên, chạm vào chỗ vai áo vừa bị cô đấm nhẹ.

"Thùng rác..." Hắn lẩm bẩm, ánh mắt tối tăm nhìn xuống đường phố bên dưới. "Được thôi. Để xem em đổ rác vào tôi được bao lâu nữa... trước khi tôi đốt sạch cả cái thùng rác này."
 
anime sex
cliphot
Back
Top