Bên trái là sông núi mênh mông trùng điệp…
Bên phải là cánh đồng rộng lớn có đàn trâu đang gặm cỏ ngoài xa.
Ở giữa là con đường nhựa chạy dài bo khúc.
Còn mình thì ở giữa con đường đó, trên oto…
Cảnh đẹp như tranh vẽ.
Nếu hôm đó không bất ngờ mưa lớn, có lẽ mình chỉ nắm tay ai đó… đi dọc con đường nhỏ, ngắm nhìn mọi thứ xung quanh đang bình yên trước mắt.
Nhưng trời lại bất chợt đổ mưa… cứ vậy ầm ầm kéo đến, nước mưa thì lạnh, cảnh sắc giữa mây trời chưa kịp ngắm nhìn… thì đã vội vàng sưởi ấm cho nhau.
Lần đầu…
Cảm giác rất là sợ. Thấp thỏm sợ bị ai đó nhìn thấy. Chỉ đến khi được trấn an rằng: mưa rất lớn, kính xe ở ngoài không thể nhìn vào được, lúc này mình mới thả lỏng… với những tiếng rên đầu tiên.
Sự chật chội của không gian khiến tụi mình chỉ có thể ôm chặt lấy nhau, quấn quýt không rời, nụ hôn trao nhau đầy nóng bỏng.
Cảm xúc lúc đó… giống như một ngọn lửa âm ỉ chỉ muốn bùng cháy. Mọi giác quan bị kích thích đến không thể kìm lại được.
Đầu óc mình mơ hồ, mình không nhớ mình đã trải qua những gì, chỉ nhớ khi mọi thứ tới đỉnh, cơ thể mình ướt sũng, thấm đẫm mồ hôi…
Kỳ lạ thay, khi mọi thứ chạm đỉnh, cũng là lúc mưa ngừng rơi…