hanhthitvn
Thành viên mới
( TRUYỆN LÀ ĐỂ GIẢI TRÍ, ĐỪNG ÁP DỤNG VÀO CUỘC SỐNG )
PHẦN 1
Tôi giật mình thức dậy vào một buổi sáng sớm, đầu óc tôi quay cuồng và đau như búa bổ. Hướng ánh mắt lờ đờ mệt mỏi nhìn về phía khung cửa sổ, đưa ánh mắt ra thật xa,tôi tự nhủ khi cảm thấy cơ thể mệt mỏi, khó chịu " Mình bị ốm à"?!
Ngoài trời qua khung cửa sổ, bầu trời phủ một màu xám nhạt, những đám mây dày đặc trôi chậm chạp như đang đè nặng xuống mọi thứ bên dưới. Gió lùa qua khe cửa, mang theo hơi lạnh ẩm và làm tấm rèm khẽ lay động. Không khí có mùi ngai ngái của đất và cỏ, thứ mùi đặc trưng báo hiệu cơn mưa đầu hạ sắp kéo đến. Tôi nằm yên, hít một hơi thật sâu, cảm giác như cả thế giới đang chững lại trong khoảnh khắc chờ đợi, chỉ còn thiếu tiếng mưa rơi để phá vỡ đi sự tĩnh lặng ấy.
Đôi mắt tôi lim dim muốn trở lại giấc ngủ vì mệt, thì bất chợt cánh cửa phòng ngủ của hai vợ chồng tôi bật mở, tiếng bước chân vội vàng, tinh nghịch phá tan đi sự tĩnh lặng. Con gái tôi, Hạ Vy, chạy vào, mái tóc đen dài hơi rối, nó trèo lên giường nằm cạnh tôi, gác đầu nó lên ngực tôi rồi nói bằng giọng nũng nịu
" Bố ơi ! trời sắp mưa rồi "!
" Bố dậy đi "!
Nó mỉm cười, đưa đôi mắt tròn, trong sáng giữa không gian u ám lên nhìn tôi. Tôi khẽ nghiêng đầu nhìn nó, cảm giác bình yên len vào giữa buổi sáng xám xịt.Sáng nào cũng vậy, tôi là tài xế taxi tự do, thời gian làm việc không cố định nhưng đa phần tôi thường sẽ trở con gái tôi đi ăn sáng, rồi đi học, nó năm nay mới vào lớp 10, bước chân vào môi trường cấp 3 lạ lẫm, nên tôi nghĩ rằng việc có bố ở bên đưa đón mỗi ngày sẽ giúp con bé cảm thấy phần nào tự tin hơn.
" Để bố xem mấy giờ rồi "...7 giờ kém..."!
" Dậy đi vợ ơi "! Tôi huých nhẹ khuỷu tay vaò cô vợ xinh đẹp đang nằm cạnh bên, rồi cố gắng nhổm người ngồi dậy, nhưng chỉ được một vài giây, tôi lại đổ gục người xuống tấm nệm màu tím. Cơ thể tôi nóng bừng bừng như đang ngồi trong lò lửa, mặc cho ngoài trời, những hạt mưa đầu tiên lách tách rơi vào tấm tôn và những cơn gió thổi mang hơi ẩm lành lạnh...
Một lát sau, mẹ con nó đã mặc đồ tươm tất. Thấy tôi vẫn còn nằm lỳ trên giường, vợ tôi cau mày, nói tôi là lười biếng. Nhưng cô ấy là mẫu người vợ đảm đang,thấy tôi nằm im chỉ rên rỉ chứ không đáp lại cô ấy lo lắng tiến tới hỏi han bằng giọng dịu dàng.
" Anh Ninh, dậy đi anh... anh bị làm sao vậy "?
Tôi trả lời bằng giọng nói mệt mỏi cùng hơi thở hắt ra đầy nặng nề
" Chắc là ... anh bị ốm ... rồi! " để anh ngủ thêm... một chút nữa nhé "!
Bây giờ, đầu tôi đau như búa bổ, nước mắt cứ tự động chảy dài mặc dù tôi không buồn cũng không khóc, thậm chí tôi còn không thể mở mắt ra nhìn vợ...
" Ôi! Mẹ ơi...! trán của bố nóng lắm ! bố có bị sốt không ạ "!! Con bé đặt bàn tay trắng mịn nõn nà như búp măng non lên trán tôi, nó trèo lên giường, vùi đầu vào ngực tôi, còn vợ tôi đi lấy nhiệt kế.
Tôi đo nhiệt đô cơ thể thấy mình bị sốt 38 độ C, tuy không nặng, nhưng cũng đủ khiến cơ thể tôi cảm thấy không còn năng lượng, toàn thân tôi nóng ran, cứng đơ...tôi thở dài
" Có lẽ hôm nay anh phải ở nhà nghỉ ngơi một chút "!
Vợ tôi giống tôi, luôn bình tĩnh trong mọi việc, nhưng ánh mắt và nét mặt của cô ấy thì không thể giấu đi nỗi lo lắng bất an. Tôi mỉm cười, nhổm người hôn lên vợ trấn an, cô ấy cũng nhẹ lòng sau một nụ hôn bất ngờ,nở nụ cười rồi cũng yên tâm rời đi. trước khi đi cô ấy dặn dò tôi đủ điều như một người mẹ khó tính dặn con, hôm nay con gái tôi không phải đến trường vì là thứ 7, bình thường thì kể cả là thứ 7 thì con bé vẫn phải đi học, nhưng hôm nay trường của nó thông báo cho nghỉ hai ngày thứ 7, chủ nhật để sơn lại tường, nên sáng nay cả tôi và con bé sẽ được ở nhà nghỉ ngơi...
Trước khi rời nhà đi làm, cô ấy đưa cho con bé một ít tiền rồi dặn dò
"Hạ Vy! con ở nhà chăm sóc bố nhé "!
Sau khi uống một vài viên thuốc cảm panadon màu trắng, tôi nằm trên giường và đắp chăn kín mít, mặc dù cơ thể tôi nóng phừng phừng, nhưng mỗi con gió thổi qua khung cửa sổ tràn vào phòng là cơ thể tôi lại rét run lên bần bật. Tôi đoán có thể mình bị dính nước mưa và gió lạnh nên mới đổ bệnh, có lẽ sau khi uống thuốc và nghỉ ngơi một chút là sẽ đỡ hơn thôi
Mặc dù đã 40 tuổi nhưng cơ thể tôi vẫn rất khỏe mạnh do ăn uống nghỉ ngơi điều độ, nhu cầu sinh lý vì thế cũng rất đều đặn với vợ tôi, một tuần 7 ngày thì có lẽ 6 ngày tôi và cô ấy làm tình. Dáng người tôi cao lớn hơi đậm người, làn da ngăm đen toát ra vẻ đàn ông khỏe mạnh, chững chạc, từng trải. Vợ tôi kém tôi 5 tuổi, tôi gặp cô ấy trong một lần cô ấy đón taxi của tôi đi thăm người quen trên Hà Nội, đó là lúc vợ chồng tôi gặp nhau, tôi đã bị nét đẹp thanh thoát của cô ấy hạ gục.
Nằm trên giường tầm 30 phút, cơ thể tôi bắt đầu hạ nhiệt, cảm thấy đầu óc dần tỉnh táo hơn, tôi đã có thể chống hai tay gượng người ngồi dậy. Tôi thở dài, không khí ẩm mốc, mát lạnh của trời mưa thật dễ chịu. Gió thổi qua, luồn vào từng góc nhỏ, đem theo cảm giác sảng khoái lan khắp cơ thể. Hít một hơi thật sâu, thấy mọi mệt mỏi như tan biến, chỉ còn lại sự nhẹ nhõm và bình yên.
Bỗng điện thoại của tôi đang đặt ngay ngắn trên kệ tủ đầu giường đổ chuông inh ỏi phá tan sự yên tĩnh, tôi nhoài người với tay cố lấy điện thoại, là cô con gái bé nhỏ của tôi gọi
" Bố ơi "! Giọng con bé vang lên trong điện thoại hòa cùng tiếng mưa rơi lộp bộp.
" Ừ ! bố đây"! Con đang ở đâu mà ồn thế "!?
“Con đang ở tiệm bánh đầu ngõ… con đi mua đồ ăn mà tự nhiên mưa to quá, con không về được…”
Tôi đưa mắt hướng ra phía cửa sổ,trời đang mưa rất to và tầm tã, bầu trời đen xịt, sấm chớp vàng rền làm cho không khí càng trở nên nặng nề hơn
" Con vào trong tiệm ngồi trú mưa một chút,5 phút nữa bố qua đón "
“Dạ, mưa xối xả luôn… con đứng nép ở mái hiên, gió tạt ướt hết rồi…”
“Rồi, đứng yên đó đi, đừng chạy lung tung. Bố qua đón.”
Bố qua liền được không… con lạnh quá…”
“Ừ, bố đi ngay đây. Con ở yên trong chỗ có mái che, đừng ra ngoài mưa.”
“Dạ… bố nhanh lên nha…”
“Ừ, chờ bố một chút thôi.”
Cuộc gọi tắt đi, chỉ còn lại tiếng mưa rơi dày hơn ngoài trời, nhưng trong lòng con bé cõ lẽ lại cảm thấy ấm lên vì biết có người đang đến đón mình.
Tiếng mưa vẫn rơi nặng hạt, phủ kín con đường trong một màn nước trắng xóa. Một chiếc ô tô chậm rãi dừng lại trước mái hiên nơi con bé đang đứng nép. Cánh cửa mở ra, tôi bước xuống, tay cầm chiếc áo khoác, dáng vẻ có phần mệt mỏi vì tác dụng phụ của mấy viên thuốc cảm tôi vừa uống. Vừa thấy tôi, gương mặt thánh thiện trong sáng, xinh đẹp của con bé trở nên rạng rỡ,nụ cười tỏa nắng dù sắc mặt con bé đang dần tái đi vì lạnh
“Bố!” — con bé chạy lại"!
Tôi khẽ cười, giọng khàn nhưng ấm áp
" Về nhà thôi con "!
Tôi khoác nhanh chiếc áo lên vai con bé, che bớt những giọt mưa đang tạt vào cơ thể nhỏ bé đang run rẩy, rồi mở cửa xe cho con ngồi vào trong. Ánh sáng vàng nhạt ấm áp bao trùm bên trong không gian chiếc xe đối lập hẳn với cái lạnh ẩm mốc bên ngoài.
“Con có bị ướt nhiều không?” tôi lo lắng nhoài người về phía sau, đưa bàn tay thô giáp vuốt nhẹ mái tóc ướt sũng của con bé, cơ thể mỏng manh nhỏ nhắn, khoác trên người bộ váy trắng mỏng ướt sũng đang run lên vì lạnh, tay tôi vô thức đưa lên che miệng ho nhẹ.
“Con không sao… nhưng bố thì…” con bé nhìn tôi, ánh mắt đầy lo lắng.
Tôi lắc đầu, nổ máy xe, giọng trầm lại: “Bố ổn. Con về nhà an toàn là được.”
Chiếc xe từ từ lăn bánh, xuyên qua màn mưa dày đặc, để lại phía sau tiếng mưa rơi không dứt, còn trong xe là một cảm giác ấm áp, yên tâm khó tả.
Dừng lại trước cửa nhà khi cơn mưa đã dịu đi đôi chút, chỉ còn lất phất rơi trên mái hiên và tiếng lộp bộp trên những tán cây. Tôi bước xuống, động tác chậm hơn thường ngày, bàn tay khẽ chống lên cửa xe như để giữ thăng bằng, đầu tôi hơi choáng váng. Vừa vào đến nhà, tôi khẽ ho một tiếng, rồi thêm vài tiếng nữa, dồn dập hơn. Tôi cứ ngỡ là chỉ cần vài viên thuốc cảm là tôi sẽ đỡ thôi, nhưng không phải. Cơn sốt tưởng như đã lắng xuống, giờ lại âm thầm quay trở lại.
“Bố…”! con bé gọi nhỏ, đặt túi đồ ăn lên mặt bàn kính trong suốt ngoài phòng khách rồi chạy lại “Bố mệt lắm đúng không?”
Tôi xua tay, cố gượng cười: “Không sao, bố chỉ hơi lạnh thôi.”
Nhưng giọng tôi khàn đặc rõ rệt, hơi thở cũng nặng hơn. Con bé cau mày, đưa tay chạm nhẹ lên trán tôi, cảm nhận hơi nóng âm ỉ.
“Bố sốt rồi…!”giọng nó chùng xuống — “Sao bố không ở nhà nghỉ đi, còn đi đón con…”
Tôi nhìn nó, ánh mắt dịu lại: “ Bố không yên tâm.”
Con bé im lặng một chút, rồi dìu tôi vào giường . Nó vội vàng đi lấy nước ấm, tìm thuốc, rồi quay lại ngồi cạnh, tay khẽ đưa cốc nước cho tôi.
“Bố uống thuốc đi… rồi nằm nghỉ một chút.” !giọng nó nhỏ lại, nhưng đầy lo lắng.
Tôi nhận lấy, uống chậm rãi. Nhìn con bé tất bật trước mặt mình, tôi khẽ mỉm cười, nụ cười mệt nhưng ấm.
“Lớn rồi nhỉ…” ông nói khẽ.
Con bé không đáp, chỉ kéo nhẹ tấm chăn đắp lên cho tôi, cẩn thận như sợ làm ông mệt thêm. Ngoài trời, mưa vẫn rơi lặng lẽ, còn trong căn phòng nhỏ, không khí trở nên ấm áp hơn bao giờ hết, ấm không chỉ vì hơi người, mà còn vì sự quan tâm dịu dàng vừa đủ để xua đi cả cái lạnh của cơn mưa. Con bé đặt bàn tay nhỏ nhắn mềm mại lên bàn tay to lớn của tôi, hai ngón tay đan vào nhau, khi ốm mệt, được người thân yêu nắm tay an ủi đó là điều tuyệt vời nhất.
“Bố ơi, bố còn nhớ ngày 8 tháng 3 không? Lúc đó con bị ốm, bố chăm con suốt. Giờ đến lượt con chăm sóc bố.”
Tôi bố khẽ cười, giọng mệt nhưng vẫn trêu: “Ừ, nhưng mà con chăm có bằng bố không đấy?”
“Bố cứ thử đi rồi biết.” !con bé nhíu mày
“Rồi rồi… ghê quá.”! tôi ho nhẹ ... “ Vậy bật bình nóng lạnh lên để tý nữa bố tắm "!
Tôi cảm thấy mệt mỏi, nên muốn đi tắm một chút, dưới tác động của vòi nước nóng, có thể sẽ giúp cơ thể tôi sẽ sảng khoái và bớt mệt hơn... Nhưng con bé phản đối, nó sợ rằng sau khi tắm, tôi sẽ bị ốm nặng hơn, hai bố con cãi qua cãi lại một hồi, cuối cùng cả hai cùng đồng ý với ý kiến tôi sẽ chỉ lau qua người bằng nước ấm và sữa tắm khô, con bé đồng ý giúp tôi làm điều đó.
Nó đi nhanh vào trong, một lúc sau mang ra chai sữa tắm khô và khăn mềm. Đặt mọi thứ lên chiếc kệ gỗ màu nâu ngay đầu giường, con bé trèo lên giường ngồi ngay cạnh tôi.
“Bố nằm yên nhé… con làm nhanh thôi.”
Tôi khẽ cười, tự nhiên thấy mình như trẻ con.
Đôi tay nhanh nhẹn của con bé cẩn thận làm ẩm khăn , tôi ngồi dậy, đắn đo đưa tay cởi chiếc áo phông cộc tay màu trắng đang mặc và chiếc quần dài âu đen ném xuống đất, rồi nằm lại lên giường. Lúc này trên cơ thể to lớn mỡ màng đen xạm của tôi chỉ còn duy nhất một chiếc quần sịp đen mỏng, chiếc quần quá nhỏ so với tạng người to lớn của tôi, để lộ ra phần bụng dưới lún phún những sợi lông màu đen và chỗ đó nơi thầm kín của đàn ông, nổi lên một thứ gì đó to dài, gồ ghề sau lớp vải mỏng.
Con bé thấy bộ dạng của tôi như vậy thì tủm tỉm cười, nhưng rồi đôi mắt long lanh như pha lê của nó lướt xuống phía dưới hạ bộ của tôi, nơi bộ phận của đàn ông đang phồng lên sau lớp vải mỏng, đó là thứ mà con bé chưa được nhìn thấy bao giờ. Mặt con bé đỏ ửng, hơi thở nặng nề, đôi mắt long lanh ngước lên nhìn tôi rồi lại hướng ánh mắt xuống thứ đó, vừa tò mò, vừa ngại ngùng, cũng như có đôi chút xấu hổ. Hơi thở nó trở nên gấp gáp , đôi môi chúm chím khẽ nở nụ cười khi thấy thứ đó của tôi. Tôi cũng ngượng ngùng, với tay lấy mảnh khăn dày mềm mại đặt lên hạ bộ để che lại, hai bố con im lặng một vài phút rồi nó bắt chợt lên tiếng
“Bố nằm yên nhé, con lau người cho bố.”
Tôi khẽ gật đầu. Con bé cầm chiếc khăn mềm đã thấm sữa tắm khô, bắt đầu lau từng cánh tay cho tôi. Động tác của nó không nhanh, nhưng cẩn thận và đều đặn, tôi cảm giác như mình đang được mơn trớn một cách dịu dàng. Lau xong cánh tay, nó lấy thêm một ít sữa tắm khô từ chai nhựa ra khăn, rồi chuyển dần sang lau ngực, rồi lau dần xuống cả chiếc bụng hơi bự của tôi. Mỗi lần lau xong một chỗ, nó lại khẽ hỏi:
“Bố thấy dễ chịu hơn chưa?”
“Ừ… đỡ rồi…” ! Tôi đáp, giọng trầm và mệt nhưng có chút ấm áp.
Không gian trong phòng trở nên yên tĩnh. Bên ngoài, mưa vẫn rơi lộp độp trên mái hiên, từng đợt gió nhẹ lùa qua cửa sổ mang theo hơi lạnh ẩm. Nhưng trong căn phòng nhỏ, cảm giác lạnh lẽo dường như được xua đi bởi sự quan tâm giản dị của con bé.
Nó vẫn nhẹ nhàng dùng bàn tay nhỏ nhắn vụng về lướt nhẹ tấm khăn mềm như nhung lên cơ thể tôi, chỉ là tiếp xúc chiếc khăn thôi nhưng tại sao tôi có cảm giác như đang được tiếp xúc trực tiếp với da thịt của con gái mình vậy, êm ái, mượt mà. Mỗi chuyển động như một sự mớn trớn nhẹ nhàng, khiến tôi mặc dù không muốn cũng đã bị kích thích tình dục nhẹ. Bản năng đàn ông trỗi dậy,hơi thở tôi gấp gáp, cảm nhận được cơ thể mình bắt đầu nóng dần lên. Phía dưới nơi hạ bộ của tôi, dương vật to lớn đang dần cương cứng nổi phồng lên sau lớp quần sịp đen mỏng . Con bé đang ân cần lau người cho tôi, bỗng giật mình dừng lại, mặt nó đỏ bừng, đôi mắt to tròn long lanh mở to hết cỡ nhìn chằm chằm vào cái dương vật của bố mình đang phồng lên qua lớp vải như bong bóng đang được bơm hơi, cảm giác như cái thứ to lớn đó có thể bật tung ra bất kỳ lúc nào. Nó mỉm cười, quay mặt đi chỗ khác vì xấu hổ , thẹn thùng. Tôi hướng mắt xuống phía dưới, phát hiện ra bộ phận hư hỏng của mình đã cương lên từ lúc nào, vội vàng lấy chăn trùm lại, tôi cũng mỉm cười chữa thẹn.
Hai bố con im lặng nhìn nhau một vài phút, mặt nó đỏ au, tôi có thể cảm nhận sự bồn chồn gấp gáp của con bé qua từng nhịp thở. Sau một sự cố khiến cả hai cùng xấu hổ, tôi hít một hơi sâu, cố gắng bình tĩnh lại. Tôi nhìn con gái, thấy ánh mắt còn vẫn còn rất ngại ngùng, tôi nhẹ giọng:
" Giờ bố muốn nghỉ một chút. Con về phòng đi nhé ".
Con bé đỏ mặt, cúi đầu, ngập ngừng:
" Dạ… vâng ạ…"
Nói rồi , con bé thu dọn đồ , lặng lẽ quay về phòng, vẫn còn cảm giác ngượng ngùng len lỏi trong từng bước đi.
Con bé bước vào phòng, đóng nhẹ cửa lại sau lưng, như muốn khóa cả sự xấu hổ bên ngoài. Trái tim vẫn còn đập nhanh, má đỏ bừng lên, và mỗi bước chân dường như đều nặng nề hơn bình thường. Nó nhẹ nhàng ngồi xuống mép giường, tay vô thức vuốt tóc, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Ánh sáng đèn đường màu vàng nhạt từ ô cửa sổ chiếu vào, làm nổi bật những vết đỏ hằn trên má nó.
Con bé thở dài, đầu cúi thấp, lắng nghe nhịp thở của chính mình, từng hồi một. Sự cố vừa rồi vẫn in rõ trong tâm trí, khiến nó vừa bối rối vừa tự nhủ phải bình tĩnh lại. Tay nó siết chặt mép ga giường, như muốn giữ lấy một chỗ an toàn giữa thế giới vẫn còn ngổn ngang những cảm giác lạ lùng.
Căn phòng yên ắng, chỉ còn tiếng đồng hồ tích tắc đều đều, như nhắc nó rằng mọi chuyện rồi sẽ quên nhanh thôi, và nó cần thời gian để lấy lại sự bình tĩnh.
Ánh chiều tà nhuộm vàng khắp căn phòng, nhưng trong lòng tôi vẫn còn chút bối rối và nặng nề sau sự cố vừa xảy ra. Tôi hít một hơi dài, tự nhủ bản thân phải bình tĩnh, phải để mọi chuyện lắng xuống. Những suy nghĩ vụn vặt cứ lần lượt chạy qua, chuyện vừa rồi, cảm xúc của con gái, cách để không để tình huống ấy xảy ra làm mất đi sự tin tưởng giữa hai người… Nhưng rồi, nhịp thở chậm lại, mắt tôi bắt đầu nặng trĩu. Cảm giác mệt mỏi kéo đến do tác dụng phụ của thuốc cảm , len lén đánh gục tất cả những tâm tư trong lòng.
Giữa ánh chiều êm đềm và tiếng gió thổi nhẹ mát lạnh ngoài cửa sổ, tôi dần thiếp đi, nhắm mắt và chìm vào giấc ngủ, để cho không gian yên tĩnh bao quanh mình và khép lại một ngày đầy cảm xúc.
PHẦN 1
Tôi giật mình thức dậy vào một buổi sáng sớm, đầu óc tôi quay cuồng và đau như búa bổ. Hướng ánh mắt lờ đờ mệt mỏi nhìn về phía khung cửa sổ, đưa ánh mắt ra thật xa,tôi tự nhủ khi cảm thấy cơ thể mệt mỏi, khó chịu " Mình bị ốm à"?!
Ngoài trời qua khung cửa sổ, bầu trời phủ một màu xám nhạt, những đám mây dày đặc trôi chậm chạp như đang đè nặng xuống mọi thứ bên dưới. Gió lùa qua khe cửa, mang theo hơi lạnh ẩm và làm tấm rèm khẽ lay động. Không khí có mùi ngai ngái của đất và cỏ, thứ mùi đặc trưng báo hiệu cơn mưa đầu hạ sắp kéo đến. Tôi nằm yên, hít một hơi thật sâu, cảm giác như cả thế giới đang chững lại trong khoảnh khắc chờ đợi, chỉ còn thiếu tiếng mưa rơi để phá vỡ đi sự tĩnh lặng ấy.
Đôi mắt tôi lim dim muốn trở lại giấc ngủ vì mệt, thì bất chợt cánh cửa phòng ngủ của hai vợ chồng tôi bật mở, tiếng bước chân vội vàng, tinh nghịch phá tan đi sự tĩnh lặng. Con gái tôi, Hạ Vy, chạy vào, mái tóc đen dài hơi rối, nó trèo lên giường nằm cạnh tôi, gác đầu nó lên ngực tôi rồi nói bằng giọng nũng nịu
" Bố ơi ! trời sắp mưa rồi "!
" Bố dậy đi "!
Nó mỉm cười, đưa đôi mắt tròn, trong sáng giữa không gian u ám lên nhìn tôi. Tôi khẽ nghiêng đầu nhìn nó, cảm giác bình yên len vào giữa buổi sáng xám xịt.Sáng nào cũng vậy, tôi là tài xế taxi tự do, thời gian làm việc không cố định nhưng đa phần tôi thường sẽ trở con gái tôi đi ăn sáng, rồi đi học, nó năm nay mới vào lớp 10, bước chân vào môi trường cấp 3 lạ lẫm, nên tôi nghĩ rằng việc có bố ở bên đưa đón mỗi ngày sẽ giúp con bé cảm thấy phần nào tự tin hơn.
" Để bố xem mấy giờ rồi "...7 giờ kém..."!
" Dậy đi vợ ơi "! Tôi huých nhẹ khuỷu tay vaò cô vợ xinh đẹp đang nằm cạnh bên, rồi cố gắng nhổm người ngồi dậy, nhưng chỉ được một vài giây, tôi lại đổ gục người xuống tấm nệm màu tím. Cơ thể tôi nóng bừng bừng như đang ngồi trong lò lửa, mặc cho ngoài trời, những hạt mưa đầu tiên lách tách rơi vào tấm tôn và những cơn gió thổi mang hơi ẩm lành lạnh...
Một lát sau, mẹ con nó đã mặc đồ tươm tất. Thấy tôi vẫn còn nằm lỳ trên giường, vợ tôi cau mày, nói tôi là lười biếng. Nhưng cô ấy là mẫu người vợ đảm đang,thấy tôi nằm im chỉ rên rỉ chứ không đáp lại cô ấy lo lắng tiến tới hỏi han bằng giọng dịu dàng.
" Anh Ninh, dậy đi anh... anh bị làm sao vậy "?
Tôi trả lời bằng giọng nói mệt mỏi cùng hơi thở hắt ra đầy nặng nề
" Chắc là ... anh bị ốm ... rồi! " để anh ngủ thêm... một chút nữa nhé "!
Bây giờ, đầu tôi đau như búa bổ, nước mắt cứ tự động chảy dài mặc dù tôi không buồn cũng không khóc, thậm chí tôi còn không thể mở mắt ra nhìn vợ...
" Ôi! Mẹ ơi...! trán của bố nóng lắm ! bố có bị sốt không ạ "!! Con bé đặt bàn tay trắng mịn nõn nà như búp măng non lên trán tôi, nó trèo lên giường, vùi đầu vào ngực tôi, còn vợ tôi đi lấy nhiệt kế.
Tôi đo nhiệt đô cơ thể thấy mình bị sốt 38 độ C, tuy không nặng, nhưng cũng đủ khiến cơ thể tôi cảm thấy không còn năng lượng, toàn thân tôi nóng ran, cứng đơ...tôi thở dài
" Có lẽ hôm nay anh phải ở nhà nghỉ ngơi một chút "!
Vợ tôi giống tôi, luôn bình tĩnh trong mọi việc, nhưng ánh mắt và nét mặt của cô ấy thì không thể giấu đi nỗi lo lắng bất an. Tôi mỉm cười, nhổm người hôn lên vợ trấn an, cô ấy cũng nhẹ lòng sau một nụ hôn bất ngờ,nở nụ cười rồi cũng yên tâm rời đi. trước khi đi cô ấy dặn dò tôi đủ điều như một người mẹ khó tính dặn con, hôm nay con gái tôi không phải đến trường vì là thứ 7, bình thường thì kể cả là thứ 7 thì con bé vẫn phải đi học, nhưng hôm nay trường của nó thông báo cho nghỉ hai ngày thứ 7, chủ nhật để sơn lại tường, nên sáng nay cả tôi và con bé sẽ được ở nhà nghỉ ngơi...
Trước khi rời nhà đi làm, cô ấy đưa cho con bé một ít tiền rồi dặn dò
"Hạ Vy! con ở nhà chăm sóc bố nhé "!
Sau khi uống một vài viên thuốc cảm panadon màu trắng, tôi nằm trên giường và đắp chăn kín mít, mặc dù cơ thể tôi nóng phừng phừng, nhưng mỗi con gió thổi qua khung cửa sổ tràn vào phòng là cơ thể tôi lại rét run lên bần bật. Tôi đoán có thể mình bị dính nước mưa và gió lạnh nên mới đổ bệnh, có lẽ sau khi uống thuốc và nghỉ ngơi một chút là sẽ đỡ hơn thôi
Mặc dù đã 40 tuổi nhưng cơ thể tôi vẫn rất khỏe mạnh do ăn uống nghỉ ngơi điều độ, nhu cầu sinh lý vì thế cũng rất đều đặn với vợ tôi, một tuần 7 ngày thì có lẽ 6 ngày tôi và cô ấy làm tình. Dáng người tôi cao lớn hơi đậm người, làn da ngăm đen toát ra vẻ đàn ông khỏe mạnh, chững chạc, từng trải. Vợ tôi kém tôi 5 tuổi, tôi gặp cô ấy trong một lần cô ấy đón taxi của tôi đi thăm người quen trên Hà Nội, đó là lúc vợ chồng tôi gặp nhau, tôi đã bị nét đẹp thanh thoát của cô ấy hạ gục.
Nằm trên giường tầm 30 phút, cơ thể tôi bắt đầu hạ nhiệt, cảm thấy đầu óc dần tỉnh táo hơn, tôi đã có thể chống hai tay gượng người ngồi dậy. Tôi thở dài, không khí ẩm mốc, mát lạnh của trời mưa thật dễ chịu. Gió thổi qua, luồn vào từng góc nhỏ, đem theo cảm giác sảng khoái lan khắp cơ thể. Hít một hơi thật sâu, thấy mọi mệt mỏi như tan biến, chỉ còn lại sự nhẹ nhõm và bình yên.
Bỗng điện thoại của tôi đang đặt ngay ngắn trên kệ tủ đầu giường đổ chuông inh ỏi phá tan sự yên tĩnh, tôi nhoài người với tay cố lấy điện thoại, là cô con gái bé nhỏ của tôi gọi
" Bố ơi "! Giọng con bé vang lên trong điện thoại hòa cùng tiếng mưa rơi lộp bộp.
" Ừ ! bố đây"! Con đang ở đâu mà ồn thế "!?
“Con đang ở tiệm bánh đầu ngõ… con đi mua đồ ăn mà tự nhiên mưa to quá, con không về được…”
Tôi đưa mắt hướng ra phía cửa sổ,trời đang mưa rất to và tầm tã, bầu trời đen xịt, sấm chớp vàng rền làm cho không khí càng trở nên nặng nề hơn
" Con vào trong tiệm ngồi trú mưa một chút,5 phút nữa bố qua đón "
“Dạ, mưa xối xả luôn… con đứng nép ở mái hiên, gió tạt ướt hết rồi…”
“Rồi, đứng yên đó đi, đừng chạy lung tung. Bố qua đón.”
Bố qua liền được không… con lạnh quá…”
“Ừ, bố đi ngay đây. Con ở yên trong chỗ có mái che, đừng ra ngoài mưa.”
“Dạ… bố nhanh lên nha…”
“Ừ, chờ bố một chút thôi.”
Cuộc gọi tắt đi, chỉ còn lại tiếng mưa rơi dày hơn ngoài trời, nhưng trong lòng con bé cõ lẽ lại cảm thấy ấm lên vì biết có người đang đến đón mình.
Tiếng mưa vẫn rơi nặng hạt, phủ kín con đường trong một màn nước trắng xóa. Một chiếc ô tô chậm rãi dừng lại trước mái hiên nơi con bé đang đứng nép. Cánh cửa mở ra, tôi bước xuống, tay cầm chiếc áo khoác, dáng vẻ có phần mệt mỏi vì tác dụng phụ của mấy viên thuốc cảm tôi vừa uống. Vừa thấy tôi, gương mặt thánh thiện trong sáng, xinh đẹp của con bé trở nên rạng rỡ,nụ cười tỏa nắng dù sắc mặt con bé đang dần tái đi vì lạnh
“Bố!” — con bé chạy lại"!
Tôi khẽ cười, giọng khàn nhưng ấm áp
" Về nhà thôi con "!
Tôi khoác nhanh chiếc áo lên vai con bé, che bớt những giọt mưa đang tạt vào cơ thể nhỏ bé đang run rẩy, rồi mở cửa xe cho con ngồi vào trong. Ánh sáng vàng nhạt ấm áp bao trùm bên trong không gian chiếc xe đối lập hẳn với cái lạnh ẩm mốc bên ngoài.
“Con có bị ướt nhiều không?” tôi lo lắng nhoài người về phía sau, đưa bàn tay thô giáp vuốt nhẹ mái tóc ướt sũng của con bé, cơ thể mỏng manh nhỏ nhắn, khoác trên người bộ váy trắng mỏng ướt sũng đang run lên vì lạnh, tay tôi vô thức đưa lên che miệng ho nhẹ.
“Con không sao… nhưng bố thì…” con bé nhìn tôi, ánh mắt đầy lo lắng.
Tôi lắc đầu, nổ máy xe, giọng trầm lại: “Bố ổn. Con về nhà an toàn là được.”
Chiếc xe từ từ lăn bánh, xuyên qua màn mưa dày đặc, để lại phía sau tiếng mưa rơi không dứt, còn trong xe là một cảm giác ấm áp, yên tâm khó tả.
Dừng lại trước cửa nhà khi cơn mưa đã dịu đi đôi chút, chỉ còn lất phất rơi trên mái hiên và tiếng lộp bộp trên những tán cây. Tôi bước xuống, động tác chậm hơn thường ngày, bàn tay khẽ chống lên cửa xe như để giữ thăng bằng, đầu tôi hơi choáng váng. Vừa vào đến nhà, tôi khẽ ho một tiếng, rồi thêm vài tiếng nữa, dồn dập hơn. Tôi cứ ngỡ là chỉ cần vài viên thuốc cảm là tôi sẽ đỡ thôi, nhưng không phải. Cơn sốt tưởng như đã lắng xuống, giờ lại âm thầm quay trở lại.
“Bố…”! con bé gọi nhỏ, đặt túi đồ ăn lên mặt bàn kính trong suốt ngoài phòng khách rồi chạy lại “Bố mệt lắm đúng không?”
Tôi xua tay, cố gượng cười: “Không sao, bố chỉ hơi lạnh thôi.”
Nhưng giọng tôi khàn đặc rõ rệt, hơi thở cũng nặng hơn. Con bé cau mày, đưa tay chạm nhẹ lên trán tôi, cảm nhận hơi nóng âm ỉ.
“Bố sốt rồi…!”giọng nó chùng xuống — “Sao bố không ở nhà nghỉ đi, còn đi đón con…”
Tôi nhìn nó, ánh mắt dịu lại: “ Bố không yên tâm.”
Con bé im lặng một chút, rồi dìu tôi vào giường . Nó vội vàng đi lấy nước ấm, tìm thuốc, rồi quay lại ngồi cạnh, tay khẽ đưa cốc nước cho tôi.
“Bố uống thuốc đi… rồi nằm nghỉ một chút.” !giọng nó nhỏ lại, nhưng đầy lo lắng.
Tôi nhận lấy, uống chậm rãi. Nhìn con bé tất bật trước mặt mình, tôi khẽ mỉm cười, nụ cười mệt nhưng ấm.
“Lớn rồi nhỉ…” ông nói khẽ.
Con bé không đáp, chỉ kéo nhẹ tấm chăn đắp lên cho tôi, cẩn thận như sợ làm ông mệt thêm. Ngoài trời, mưa vẫn rơi lặng lẽ, còn trong căn phòng nhỏ, không khí trở nên ấm áp hơn bao giờ hết, ấm không chỉ vì hơi người, mà còn vì sự quan tâm dịu dàng vừa đủ để xua đi cả cái lạnh của cơn mưa. Con bé đặt bàn tay nhỏ nhắn mềm mại lên bàn tay to lớn của tôi, hai ngón tay đan vào nhau, khi ốm mệt, được người thân yêu nắm tay an ủi đó là điều tuyệt vời nhất.
“Bố ơi, bố còn nhớ ngày 8 tháng 3 không? Lúc đó con bị ốm, bố chăm con suốt. Giờ đến lượt con chăm sóc bố.”
Tôi bố khẽ cười, giọng mệt nhưng vẫn trêu: “Ừ, nhưng mà con chăm có bằng bố không đấy?”
“Bố cứ thử đi rồi biết.” !con bé nhíu mày
“Rồi rồi… ghê quá.”! tôi ho nhẹ ... “ Vậy bật bình nóng lạnh lên để tý nữa bố tắm "!
Tôi cảm thấy mệt mỏi, nên muốn đi tắm một chút, dưới tác động của vòi nước nóng, có thể sẽ giúp cơ thể tôi sẽ sảng khoái và bớt mệt hơn... Nhưng con bé phản đối, nó sợ rằng sau khi tắm, tôi sẽ bị ốm nặng hơn, hai bố con cãi qua cãi lại một hồi, cuối cùng cả hai cùng đồng ý với ý kiến tôi sẽ chỉ lau qua người bằng nước ấm và sữa tắm khô, con bé đồng ý giúp tôi làm điều đó.
Nó đi nhanh vào trong, một lúc sau mang ra chai sữa tắm khô và khăn mềm. Đặt mọi thứ lên chiếc kệ gỗ màu nâu ngay đầu giường, con bé trèo lên giường ngồi ngay cạnh tôi.
“Bố nằm yên nhé… con làm nhanh thôi.”
Tôi khẽ cười, tự nhiên thấy mình như trẻ con.
Đôi tay nhanh nhẹn của con bé cẩn thận làm ẩm khăn , tôi ngồi dậy, đắn đo đưa tay cởi chiếc áo phông cộc tay màu trắng đang mặc và chiếc quần dài âu đen ném xuống đất, rồi nằm lại lên giường. Lúc này trên cơ thể to lớn mỡ màng đen xạm của tôi chỉ còn duy nhất một chiếc quần sịp đen mỏng, chiếc quần quá nhỏ so với tạng người to lớn của tôi, để lộ ra phần bụng dưới lún phún những sợi lông màu đen và chỗ đó nơi thầm kín của đàn ông, nổi lên một thứ gì đó to dài, gồ ghề sau lớp vải mỏng.
Con bé thấy bộ dạng của tôi như vậy thì tủm tỉm cười, nhưng rồi đôi mắt long lanh như pha lê của nó lướt xuống phía dưới hạ bộ của tôi, nơi bộ phận của đàn ông đang phồng lên sau lớp vải mỏng, đó là thứ mà con bé chưa được nhìn thấy bao giờ. Mặt con bé đỏ ửng, hơi thở nặng nề, đôi mắt long lanh ngước lên nhìn tôi rồi lại hướng ánh mắt xuống thứ đó, vừa tò mò, vừa ngại ngùng, cũng như có đôi chút xấu hổ. Hơi thở nó trở nên gấp gáp , đôi môi chúm chím khẽ nở nụ cười khi thấy thứ đó của tôi. Tôi cũng ngượng ngùng, với tay lấy mảnh khăn dày mềm mại đặt lên hạ bộ để che lại, hai bố con im lặng một vài phút rồi nó bắt chợt lên tiếng
“Bố nằm yên nhé, con lau người cho bố.”
Tôi khẽ gật đầu. Con bé cầm chiếc khăn mềm đã thấm sữa tắm khô, bắt đầu lau từng cánh tay cho tôi. Động tác của nó không nhanh, nhưng cẩn thận và đều đặn, tôi cảm giác như mình đang được mơn trớn một cách dịu dàng. Lau xong cánh tay, nó lấy thêm một ít sữa tắm khô từ chai nhựa ra khăn, rồi chuyển dần sang lau ngực, rồi lau dần xuống cả chiếc bụng hơi bự của tôi. Mỗi lần lau xong một chỗ, nó lại khẽ hỏi:
“Bố thấy dễ chịu hơn chưa?”
“Ừ… đỡ rồi…” ! Tôi đáp, giọng trầm và mệt nhưng có chút ấm áp.
Không gian trong phòng trở nên yên tĩnh. Bên ngoài, mưa vẫn rơi lộp độp trên mái hiên, từng đợt gió nhẹ lùa qua cửa sổ mang theo hơi lạnh ẩm. Nhưng trong căn phòng nhỏ, cảm giác lạnh lẽo dường như được xua đi bởi sự quan tâm giản dị của con bé.
Nó vẫn nhẹ nhàng dùng bàn tay nhỏ nhắn vụng về lướt nhẹ tấm khăn mềm như nhung lên cơ thể tôi, chỉ là tiếp xúc chiếc khăn thôi nhưng tại sao tôi có cảm giác như đang được tiếp xúc trực tiếp với da thịt của con gái mình vậy, êm ái, mượt mà. Mỗi chuyển động như một sự mớn trớn nhẹ nhàng, khiến tôi mặc dù không muốn cũng đã bị kích thích tình dục nhẹ. Bản năng đàn ông trỗi dậy,hơi thở tôi gấp gáp, cảm nhận được cơ thể mình bắt đầu nóng dần lên. Phía dưới nơi hạ bộ của tôi, dương vật to lớn đang dần cương cứng nổi phồng lên sau lớp quần sịp đen mỏng . Con bé đang ân cần lau người cho tôi, bỗng giật mình dừng lại, mặt nó đỏ bừng, đôi mắt to tròn long lanh mở to hết cỡ nhìn chằm chằm vào cái dương vật của bố mình đang phồng lên qua lớp vải như bong bóng đang được bơm hơi, cảm giác như cái thứ to lớn đó có thể bật tung ra bất kỳ lúc nào. Nó mỉm cười, quay mặt đi chỗ khác vì xấu hổ , thẹn thùng. Tôi hướng mắt xuống phía dưới, phát hiện ra bộ phận hư hỏng của mình đã cương lên từ lúc nào, vội vàng lấy chăn trùm lại, tôi cũng mỉm cười chữa thẹn.
Hai bố con im lặng nhìn nhau một vài phút, mặt nó đỏ au, tôi có thể cảm nhận sự bồn chồn gấp gáp của con bé qua từng nhịp thở. Sau một sự cố khiến cả hai cùng xấu hổ, tôi hít một hơi sâu, cố gắng bình tĩnh lại. Tôi nhìn con gái, thấy ánh mắt còn vẫn còn rất ngại ngùng, tôi nhẹ giọng:
" Giờ bố muốn nghỉ một chút. Con về phòng đi nhé ".
Con bé đỏ mặt, cúi đầu, ngập ngừng:
" Dạ… vâng ạ…"
Nói rồi , con bé thu dọn đồ , lặng lẽ quay về phòng, vẫn còn cảm giác ngượng ngùng len lỏi trong từng bước đi.
Con bé bước vào phòng, đóng nhẹ cửa lại sau lưng, như muốn khóa cả sự xấu hổ bên ngoài. Trái tim vẫn còn đập nhanh, má đỏ bừng lên, và mỗi bước chân dường như đều nặng nề hơn bình thường. Nó nhẹ nhàng ngồi xuống mép giường, tay vô thức vuốt tóc, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Ánh sáng đèn đường màu vàng nhạt từ ô cửa sổ chiếu vào, làm nổi bật những vết đỏ hằn trên má nó.
Con bé thở dài, đầu cúi thấp, lắng nghe nhịp thở của chính mình, từng hồi một. Sự cố vừa rồi vẫn in rõ trong tâm trí, khiến nó vừa bối rối vừa tự nhủ phải bình tĩnh lại. Tay nó siết chặt mép ga giường, như muốn giữ lấy một chỗ an toàn giữa thế giới vẫn còn ngổn ngang những cảm giác lạ lùng.
Căn phòng yên ắng, chỉ còn tiếng đồng hồ tích tắc đều đều, như nhắc nó rằng mọi chuyện rồi sẽ quên nhanh thôi, và nó cần thời gian để lấy lại sự bình tĩnh.
Ánh chiều tà nhuộm vàng khắp căn phòng, nhưng trong lòng tôi vẫn còn chút bối rối và nặng nề sau sự cố vừa xảy ra. Tôi hít một hơi dài, tự nhủ bản thân phải bình tĩnh, phải để mọi chuyện lắng xuống. Những suy nghĩ vụn vặt cứ lần lượt chạy qua, chuyện vừa rồi, cảm xúc của con gái, cách để không để tình huống ấy xảy ra làm mất đi sự tin tưởng giữa hai người… Nhưng rồi, nhịp thở chậm lại, mắt tôi bắt đầu nặng trĩu. Cảm giác mệt mỏi kéo đến do tác dụng phụ của thuốc cảm , len lén đánh gục tất cả những tâm tư trong lòng.
Giữa ánh chiều êm đềm và tiếng gió thổi nhẹ mát lạnh ngoài cửa sổ, tôi dần thiếp đi, nhắm mắt và chìm vào giấc ngủ, để cho không gian yên tĩnh bao quanh mình và khép lại một ngày đầy cảm xúc.
Sửa lần cuối:









